Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 18: Viên Đạn Cuối – Và Lần Yêu Trong Khói Súng
5h sáng.
Trời chưa kịp sáng rõ, đồi thông sau biệt thự vang lên tiếng xoẹt xoẹt của d.a.o cắt rào thép.
Kha đứng trước gương, cài lại dây áo n.g.ự.c bên trong chiếc bodysuit da đen quen thuộc. Ánh mắt không còn e dè hay trốn chạy. Mà là ánh nhìn của chị đại năm xưa… quay về.
Phong bước vào phòng, khoác áo giáp, tay cầm hai khẩu Glock bạc.
— “Tụi nó có ít nhất 20 thằng. Vũ khí đầy đủ. Em còn muốn đánh?”
— “Không.” – Kha nhếch môi, đẩy băng đạn vào s.ú.n.g – “Em muốn quét sạch.”
Tiếng đạn nổ đoàng đoàng phá tan bình yên buổi sớm.
Biệt thự nhỏ biến thành chiến địa.
Phong b.ắ.n chính xác từng phát, yểm trợ từ trên tầng hai. Kha lao ra như cơn gió, thân hình mềm dẻo lách qua lưới đạn, từng nhát d.a.o găm của cô rạch thẳng cổ địch – lạnh và nhanh như tia chớp.
— “Bọc trái! Hai tên!” – Phong hét.
— “Thấy rồi!” – Kha lăn xuống đất, bật dậy, b.ắ.n gục cả hai trong hai phát.
—
Mồ hôi, m.á.u và khói s.ú.n.g nhuộm lên mặt cả hai như chiến binh tận thế.
Nhưng rồi – một tên địch bất ngờ xông tới từ phía sau, s.ú.n.g gí thẳng vào đầu Kha.
Đoàng!
Phong bắn.
Tên kia gục xuống.
Nhưng Kha trợn mắt: Phong cũng trúng đạn.
— “PHONG!!!”
Anh loạng choạng lùi lại, m.á.u đỏ tươi loang nơi vai. Nhưng anh vẫn gượng đứng:
— “Chỉ vai thôi… không c.h.ế.t được đâu.”
Cô lao tới đỡ anh, kéo về sau xe.
Giữa cơn mưa đạn, cô siết tay anh, giọng run rẩy:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
— “Em… tưởng mất anh rồi.”
Phong cười khẽ, mặt tái đi:
— “Muốn giữ anh lại? Vậy thì... làm ấm anh đi.”
Cô sững người.
Rồi không nói thêm lời nào, cởi tung khóa bodysuit, kéo tay anh đặt lên n.g.ự.c mình, áp môi xuống cổ anh.
— “Ngay tại đây?”
— “Ngay giữa khói súng. Để anh nhớ… em còn sống. Anh còn sống.”
—
H+ bùng nổ giữa m.á.u và mùi khói thuốc.
Cô cưỡi lên người anh, môi rướm máu, tóc rối bời. Anh vẫn đau, nhưng vẫn siết lấy eo cô, đẩy sâu vào giữa làn da nóng rực.
— “Kha… em là… là hơi thở cuối của anh.”
— “Vậy thì… đừng ngừng thở.”
Từng nhịp va chạm như muốn cướp lấy sinh mệnh còn sót lại trong cơ thể cả hai. Tiếng rên gắt gao hòa cùng tiếng s.ú.n.g phía xa, tạo nên một bản giao hưởng vừa sống, vừa chết, vừa yêu.
Khi mọi thứ lắng lại, m.á.u ngừng rơi, đạn cạn dần…
Kha và Phong đứng trên đồi, tay trong tay.
Dưới chân họ là bọn địch đã gục sạch.
Trợ lý Tống chạy tới, thở gấp:
— “Dọn xong rồi. Không ai sống sót.”
Kha ngẩng đầu nhìn trời, nắng bắt đầu ló lên.
Phong thì thầm bên tai cô:
— “Chúng ta đã không chết.”
Cô khẽ gật đầu.
— “Nhưng từ hôm nay… chị đại đã thật sự kết thúc.”