Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 4: Ghen Tuông Của Tổng Tài – Không Ai Được Chạm Vào Em
Bốn giờ chiều, trong một xưởng sửa xe cũ ở quận Tân Phú, một nhóm thanh niên đang tụ tập ăn nhậu, tiếng cười cợt vang vọng cả khu xóm nhỏ. Giữa những bóng người xăm trổ đầy mình, một thân hình nữ bước vào, mái tóc buộc cao, mắt sắc như dao, bước chân chắc nịch – không ai khác, chính là Ngọc Kha.
Cô đứng ngay cửa, ngón tay thon dài cầm điếu thuốc chưa châm lửa.
— “Không ngờ, tụi mày vẫn còn sống nhăn răng thế này. Tao tưởng không có tao, tụi mày sớm bị chôn rồi cơ.”
Cả bọn đồng loạt quay lại.
Rồi như một cơn chấn động, gã thanh niên đang cầm lon bia bật dậy:
— “Chị Kha?!”
— “Là chị thiệt hả? Chị… chị chưa chết?!”
Kha cười nửa miệng, nhả khói lạnh:
— “Nếu tao chết, ai thu dọn cái bãi rác tụi mày để lại?”
Trong lúc ấy, cách đó vài con phố, Dương Thế Phong ngồi trong xe hơi sang trọng, từ xa dõi theo toàn bộ cảnh tượng qua màn hình giám sát.
Khi thấy cô bước vào giữa đám đàn em cũ, hắn siết tay đến bật cả khớp.
— “Tên đó… là thằng nào mà dám đưa tay nắm vai cô ấy vậy?” – Phong gằn giọng.
Trợ lý Tống khẽ liếc nhìn màn hình, khẽ đáp:
— “Hình như là Lâm – người từng làm cánh tay phải của chị Kha. Theo hồ sơ thì…”
— “Tắt đi.”
Giọng Phong lạnh băng, ánh mắt đỏ rực.
Bên trong xưởng, Lâm – gã đàn ông cao to, cơ bắp cuồn cuộn – đứng sát bên Kha, tay lỡ đặt lên vai cô, mắt ánh lên vẻ ngưỡng mộ.
— “Chị quay lại là tụi em có đường sống rồi. Bao nhiêu năm qua em… vẫn giữ vị trí cho chị đấy.”
— “Giữ à?” – Kha cười lạnh. – “Giữ mà để người ta chiếm sạch cả tuyến?”
Lâm cười ngượng, nhưng rồi bất ngờ cúi đầu, nói khẽ:
— “Chị, em biết ngày xưa mình ngu. Nhưng bây giờ, chị cho em cơ hội… em sẽ không phản bội chị thêm lần nào nữa.”
Cô hơi ngẩn người.
Lâm – người từng là đứa nhỏ nhất trong băng – giờ đã lớn. Và ánh mắt hắn, không còn chỉ là kính trọng nữa… mà là ham muốn.
Bỗng cửa xưởng bật mở rầm một tiếng.
Một luồng hơi lạnh tràn vào.
Một bóng người mặc vest đen, dáng cao gọn, gương mặt lạnh như băng bước thẳng vào – Dương Thế Phong.
Tất cả đồng loạt im bặt.
— “Ai cho cậu chạm vào cô ấy?” – Phong hỏi, giọng trầm thấp nhưng uy lực đến rợn người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lâm sững người:
— “Anh là ai?”
— “Tôi là người… ngủ cùng cô ấy đêm qua.”
Cả xưởng rơi vào yên lặng c.h.ế.t chóc.
Ngọc Kha sững sờ.
Phong sải bước tới, kéo mạnh cô về phía mình, vòng tay ôm trọn eo cô, ánh mắt sắc lẹm nhìn cả đám:
— “Nghe rõ đây. Cô ấy là của tôi. Ai chạm vào cô ấy – chạm vào mạng sống của chính mình.”
— “Dương Thế Phong, anh điên à?!” – Kha cố giãy ra nhưng không nổi.
Phong cúi xuống, áp sát tai cô, giọng như thì thầm nhưng bén như dao:
— “Em để hắn nhìn em bằng ánh mắt đó, anh muốn moi mắt hắn ra.”
— “Anh bị hoang tưởng rồi. Tôi không phải đồ vật của anh!” – cô nghiến răng, nhưng bàn tay anh đã trượt xuống vòng eo cô, siết nhẹ.
— “Cơ thể em… chưa quên anh đâu, Kha.”
Anh thì thầm, tay luồn ra sau lưng cô, chạm vào làn da trần sau lớp áo sơ mi mỏng.
Toàn thân Kha như tê dại.
Lũ đàn em nín thở, không ai dám động đậy.
Phong nắm lấy cằm cô, ép cô ngẩng lên.
— “Tối nay, em về với anh. Nếu không, anh sẽ thiêu rụi cái ổ này.”
Kha tức tối, nhưng ánh mắt của Phong là thật. Và cô hiểu… với quyền lực trong tay hắn, hắn làm được.
—
Khi bị đẩy vào xe, Kha vẫn chưa hết sôi máu. Nhưng một giây sau, Phong đè cô lên ghế, cánh cửa xe khóa chặt.
— “Anh làm trò gì vậy?!”
— “Anh cho em thấy… không ai khác được chạm vào em.”
Hơi thở nóng rực của hắn phủ xuống môi cô, đè lên từng nụ hôn. Tay hắn mạnh mẽ trượt vào áo, cơ thể áp chặt lên cô trong không gian ngột ngạt.
Lưỡi hắn len lỏi, chiếm lấy tất cả…
Cô đẩy ra, rồi lại bị anh kéo vào. Mùi hương quen thuộc từ da thịt, cùng cảm giác điên cuồng năm xưa như trỗi dậy.
— “Dừng lại… Phong… đừng…”
— “Em nói dối.”
Anh thì thầm, rồi tiếp tục nuốt trọn lấy tiếng phản kháng.