Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 5: Em Là Của Anh – Cả Thể Xác Lẫn Tâm Hồn
Chiếc xe dừng lại trước biệt thự ngoại ô giữa màn đêm tĩnh mịch. Ánh đèn vàng nhạt hắt ra từ ô cửa kính cao vút, tạo nên một khung cảnh vừa trầm lặng vừa mờ ám đến nghẹt thở.
Phong bế Kha vào trong bằng một lực vừa đủ kiên quyết, vừa đủ dịu dàng. Cô vùng vẫy, nhưng từng ngón tay trên eo cô siết chặt như một lời tuyên bố:
— “Hôm nay, em không đi đâu được nữa.”
Cánh cửa phòng ngủ khép lại cạch một tiếng. Kha bị đặt xuống nệm, cả người run lên – không phải vì sợ… mà là vì sự quen thuộc đến nhức nhối.
— “Anh không có quyền ép tôi.” – Cô gắt lên, ánh mắt sắc lạnh.
Phong tháo áo khoác, từng cúc áo sơ mi bung ra, lộ rõ cơ n.g.ự.c rắn chắc, từng vết sẹo mờ gợi nhắc đến quá khứ không yên bình của hắn.
— “Anh không ép. Nhưng nếu em còn ngoan cố, thì anh sẽ khiến em... tự nguyện cầu xin.”
Kha chưa kịp đáp trả, môi anh đã phủ lấy môi cô. Nụ hôn không còn là trừng phạt, mà là lửa – thiêu đốt cả lý trí lẫn khoảng cách.
Cô đẩy anh ra, nhưng tay bị khóa chặt trên đỉnh đầu, chân anh chen giữa hai đùi cô, giữ chặt cô dưới thân.
— “Dương Thế Phong! Anh là kẻ bệnh hoạn!” – cô thở dốc, giọng vừa giận vừa run.
Anh cười khẽ bên tai cô, giọng trầm ấm mà khiến toàn thân cô rạo rực:
— “Đúng. Anh bệnh vì em.”
Tay anh lướt dọc eo, luồn vào dưới lớp áo mỏng, làn da cô nổi gai ốc. Cô hất mặt, không nhìn vào mắt anh. Nhưng cơ thể... đã sớm phản bội rồi.
— “Thế giới của em… tàn nhẫn quá, Kha. Anh chỉ muốn em nhớ, ít nhất… vẫn còn một người muốn giữ em lại bằng cả trái tim lẫn dục vọng.”
Cúc áo cô bung ra, từng lớp vải rơi xuống, trượt khỏi làn da trắng mịn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cơ thể cô dưới ánh đèn như mồi lửa bén hơi rượu – cháy.
Phong cúi đầu, chạm môi lên xương quai xanh cô, hôn chậm rãi, từng cái như đóng dấu.
— “Từ nay, bất kỳ kẻ nào nhìn em – dù là ánh mắt si mê hay thèm khát… cũng phải c.h.ế.t trong tay anh.”
— “Anh điên rồi…” – cô khàn giọng, run rẩy – “Tôi là người của bóng tối, không phải búp bê cho anh nhốt lại.”
Phong dừng lại, ánh mắt rực lửa, môi chạm nhẹ vào tai cô:
— “Không phải búp bê. Mà là nữ hoàng. Nhưng là nữ hoàng... của riêng anh.”
Anh lật người cô, đôi môi không ngừng vương trên sống lưng mềm mại. Tay siết lấy eo cô, kéo cô sát vào cơ thể nóng rực của mình.
Trong phút chốc, lý trí vụn vỡ. Mọi sự chống cự, phản kháng, kiêu hãnh – đều bị bóp nghẹt dưới dục vọng kìm nén bao năm của cả hai.
Đêm ấy... tiếng rên rỉ hòa lẫn những lần va chạm mãnh liệt.
Đêm ấy... một chị đại từng lạnh lùng, rắn rỏi, lần đầu rơi nước mắt trong vòng tay kẻ mà cô tưởng mình hận nhất.
Nhưng hoá ra... lại là người duy nhất có thể khiến cô vừa đau – vừa muốn ở lại.
Sáng hôm sau, Ngọc Kha tỉnh dậy trong vòng tay Phong, đầu tựa lên n.g.ự.c anh. Hơi thở anh đều đặn, bàn tay anh vẫn ôm eo cô như sợ cô tan biến.
Cô khẽ rời khỏi giường.
Và… rút con d.a.o găm từ trong áo khoác treo cạnh giường.
— “Tôi đã quên cách yêu. Nhưng chưa từng quên... cách kết liễu một kẻ phản bội.”
Cô quay lại, ánh mắt sắc như dao… đứng ngay đầu giường nhìn người đàn ông vừa cùng cô trải qua đêm cuồng si.