Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 6: Dao Trong Tay Em – Nhưng Tim Lại Rung Vì Anh

Cán d.a.o lạnh băng, ánh thép lóe sáng dưới tia nắng đầu ngày.

Ngọc Kha đứng đó – đôi chân trần, tóc xõa nhẹ qua vai, trên người vẫn là chiếc áo sơ mi trắng của Dương Thế Phong từ đêm qua. Nhưng ánh mắt cô, không còn là ánh mắt của người tình sau đêm ân ái… mà là của một nữ sát thủ chuẩn bị kết liễu con mồi.

Cô từng thề… nếu có ngày trở lại, cô sẽ dùng chính tay mình để trả lại món nợ phản bội mà hắn đã gieo lên cô – bằng máu.

Tiếng đồng hồ tích tắc vang vọng trong căn phòng yên ắng.

Phong vẫn ngủ.

Gương mặt anh khi ngủ lạ thay lại rất bình yên. Không có vẻ tàn nhẫn, không có ánh nhìn độc chiếm… chỉ là một người đàn ông ngủ cạnh người mình yêu.

Tay cô siết cán dao.

Cô bước đến gần.

Một bước… rồi hai bước.

Chỉ cần đ.â.m xuống…

Nhưng đúng lúc ấy – chiếc điện thoại trên bàn rung lên, kèm theo dòng tin nhắn mới hiện ra rõ mồn một trên màn hình sáng:

[Tống Quân]: Tổng giám đốc, kết quả giám định đã có. Cô Ngọc Kha năm xưa... đúng là không phải do anh gây ra. Tên phản bội thật sự là Trịnh Khắc.

Kha khựng lại.

Tim cô thắt lại, tay run lên.

Không phải Phong?!

Cô lập tức chộp lấy điện thoại, kéo xem đoạn báo cáo phía dưới. Là bản scan hồ sơ giám định của người tên Trịnh Khắc – đàn em thân tín năm xưa của cô, cũng là cánh tay phải của… kẻ thù cũ.

Bản báo cáo vạch rõ âm mưu: Trịnh Khắc cấu kết với phe đối thủ, dựng hiện trường giả khiến cô tin rằng Phong là kẻ bán đứng, sau đó sắp xếp tai nạn g.i.ế.c người diệt khẩu.

Mọi thứ… chỉ là một ván cờ.

Mà cô – đã là quân tốt bị hy sinh.

Và Phong… thật sự không phản bội cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tiếng động nhỏ khiến Phong khẽ cử động.

Khi mở mắt, việc đầu tiên anh thấy là… Ngọc Kha đang ngồi bên mép giường, tay vẫn cầm con dao, đôi mắt đỏ hoe.

— “Em định g.i.ế.c anh à?” – anh cười khàn, giọng còn lười biếng ngái ngủ.

Cô quay lại, đôi mắt long lanh, môi run khẽ:

— “Tại sao anh không nói gì với em suốt 5 năm qua?”

— “Vì em chưa bao giờ cho anh cơ hội để giải thích.” – Phong ngồi dậy, kéo áo choàng qua vai, giọng trầm. – “Em biến mất. Em tin tất cả mọi người, trừ anh.”

Kha nghẹn lời. Tay vẫn cầm dao, nhưng đã buông thõng.

— “Em có biết… cái đêm em chết, anh gần như phát điên. Anh hủy cả ba xưởng sản xuất của bọn Trịnh Khắc. Anh lùng mọi ngóc ngách tìm manh mối. Nhưng rồi, anh chọn cách im lặng… vì anh biết, nếu có ngày em trở lại… anh phải là người đầu tiên bảo vệ em.”

Phong bước lại gần, đưa tay chạm vào tay cô – bàn tay vẫn cầm dao.

Anh không giật ra, không né tránh. Chỉ nhẹ nhàng siết chặt.

— “Em g.i.ế.c anh cũng được. Nhưng trước khi làm thế, cho anh thêm một lần... được yêu em trọn vẹn. Không hận thù. Không hiểu lầm. Chỉ là... anh và em.”

Nước mắt Kha rơi xuống, nhỏ lên cán d.a.o kim loại.

Từng giọt, nặng trĩu.

— “Em đã nghĩ… nếu kiếp này được sống lại, em sẽ g.i.ế.c anh trước khi anh g.i.ế.c em.”

— “Và bây giờ?”

Cô khẽ lắc đầu, thì thầm:

— “Bây giờ, em chỉ muốn được ngủ thêm… trong vòng tay anh.”

Phong kéo cô vào lòng.

Dao rơi xuống sàn keng một tiếng.

Nhưng trái tim cô, rơi vào anh tự lúc nào… chẳng còn lối về.