Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 7: Bảo Vệ Em – Dù Cả Thế Giới Quay Lưng
Ba ngày sau, toàn bộ trụ sở chính của tập đoàn Trịnh Gia – nơi đứng sau cái c.h.ế.t giả của Ngọc Kha năm xưa – bị đánh sập bằng một đòn tài chính chí mạng.
Trên thị trường cổ phiếu, một cái tên mới xuất hiện lặng lẽ nhưng đầy nguy hiểm: Phong Dương Holdings – tập đoàn con của DTP, vừa đăng ký mua lại 43% cổ phần Trịnh Gia trong một đêm.
Không ai hiểu vì sao.
Chỉ có một người biết.
Và người đó… đang đứng trên ban công tầng 99 – ngắm nhìn toàn cảnh Sài Gòn rực rỡ trong ánh hoàng hôn – chính là Ngọc Kha.
Tay cô cầm ly rượu đỏ, ánh mắt dõi xa xăm.
Phía sau, Phong bước tới, tay nhẹ nhàng choàng qua eo cô, cằm tựa lên vai.
— “Từ giờ, không ai được đụng đến em. Em chỉ việc đẹp, ngầu và sống đúng kiểu nữ hoàng mà em đáng có.”
— “Anh đang dọn đường cho em trả thù?”
— “Không. Anh đang dọn sạch rác... để em khỏi phải bẩn tay.”
Ngọc Kha bật cười nhẹ, ánh mắt ánh lên một tia dịu dàng hiếm thấy. Cô quay lại, vòng tay ôm cổ anh, thì thầm:
— “Cẩn thận đấy. Em là chị đại, không phải công chúa. Cưng chiều quá, em sẽ leo lên đầu anh lúc nào không hay đâu.”
Phong nhếch môi, siết chặt eo cô:
— “Vậy thì lên đi. Miễn là... chỉ leo lên mỗi anh là được.”
— “Dương Thế Phong!!” – cô đỏ mặt, giơ tay đánh vào n.g.ự.c anh.
Anh bật cười trầm, kéo cô sát hơn, môi áp vào cổ cô, để lại một dấu hôn đỏ rực. Cơ thể cô khẽ run, cả người mềm nhũn trong vòng tay ấm áp ấy.
Tối đó, tại một nhà hàng sang trọng.
Ngọc Kha xuất hiện bên cạnh Phong như một nữ hoàng tái thế: váy nhung đen cắt xẻ táo bạo, tóc búi cao, đôi môi đỏ mọng.
Phong nắm tay cô suốt cả buổi tiệc, ánh mắt lạnh lùng dõi theo từng kẻ đến gần. Ai cũng e dè – không dám lơ là ánh nhìn của tổng tài m.á.u lạnh.
Tới giữa buổi tiệc, một người đàn ông bước vào – Trịnh Khắc.
Không khí lập tức ngưng đọng.
Kha siết tay, môi cắn chặt.
Phong bước lên trước, chắn trước mặt cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
— “Yên tâm. Anh ở đây.”
Trịnh Khắc cười khẩy:
— “Ngọc Kha, không ngờ cô còn sống. Nhưng giờ sống lại để làm búp bê cho Dương tổng à?”
Kha định bước tới, nhưng Phong giơ tay ngăn lại. Anh lạnh lùng nói:
— “Miệng anh thúi lắm. Để người như anh nói tên cô ấy, tôi thấy dơ.”
Trịnh Khắc giận tái mặt, nhưng không dám manh động. Hắn quay đi, ánh mắt để lại một tia độc ác.
— “Phong… hắn sẽ không buông đâu.” – Kha thì thầm khi cả hai đã rời khỏi.
Phong kéo cô vào xe, ánh mắt tối lại:
— “Vậy thì để anh kết thúc tất cả trước khi hắn kịp ra tay.”
Đêm đó, tại biệt thự riêng, Kha không tài nào ngủ được.
Cô bước ra ban công, gió lạnh thổi tung mái tóc dài.
Phong tiến tới từ phía sau, lần này không nói lời nào.
Anh chỉ nhẹ nhàng tháo dây áo ngủ sau lưng cô, để làn da trắng mịn lộ ra trong ánh trăng dịu nhẹ.
— “Anh làm gì đấy…” – cô thở dốc.
— “Giữ em lại, theo cách của anh.”
Anh cúi xuống, hôn từ bờ vai đến sống lưng, chậm rãi – chiếm hữu, dịu dàng, đắm đuối.
Tay cô siết chặt lan can, nhưng cơ thể đã mềm ra trong tay anh.
Anh bế bổng cô lên, đặt xuống giường, từng lớp vải rơi xuống như những tấm màn kịch.
Hơi thở hòa vào nhau, da thịt áp sát, từng tiếng rên rỉ khẽ khàng nhưng run rẩy.
— “Dương Thế Phong… nếu một ngày anh chọn quay lưng với em lần nữa…”
— “Thì anh nguyện c.h.ế.t dưới tay em. Nhưng trước khi chết… nhất định phải làm em nghiện anh đến điên dại.”
Cô bật cười trong nước mắt, kéo anh lại gần hơn.
Và đêm đó – là một đêm không có lời hứa hẹn, chỉ có chiếm hữu, yêu thương, và nỗi sợ đánh mất nhau.