Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 8: Giữa Lằn Ranh Sống – Chết, Anh Chỉ Chọn Bảo Vệ Em

Bốn giờ sáng.

Trong màn sương mờ mịt của kho hàng bỏ hoang quận 6, từng bóng người di chuyển chớp nhoáng, s.ú.n.g ống, d.a.o găm lấp ló dưới áo khoác đen.

Ngọc Kha ngồi trong xe, ánh mắt lạnh lùng nhìn bản đồ điện tử.

— “Bọn Trịnh Khắc đang vận chuyển ma túy từ cảng Hắc Long về kho này. Mình chỉ cần bắt được lô hàng… là có đủ chứng cứ kéo hắn xuống địa ngục.”

Cô đi một mình, không thông báo cho Phong. Cô biết… nếu nói, anh sẽ không để cô mạo hiểm.

Nhưng cô cần tự mình kết thúc chuyện này.

Cô bước xuống xe, tay siết chặt khẩu s.ú.n.g trong áo. Cảm giác lạnh buốt truyền từ đầu ngón tay lên tận tim.

Nhưng cô không hề biết… ngay khoảnh khắc ấy, Dương Thế Phong đã nhận được tín hiệu định vị ngầm gắn trong bông tai của cô.

— “Cô ấy ở đâu?” – Phong gằn giọng.

— “Kho hàng Hắc Long… nhưng nơi đó có cả trăm tay súng!” – trợ lý hoảng hốt.

Phong không nói thêm lời nào. Anh phóng thẳng xe ra đường, mắt đỏ rực.

— “Em mà dám tự ý chết… thì anh sẽ c.h.ế.t cùng em.”

Bên trong kho hàng, Kha đã áp sát mục tiêu.

Cô trốn sau thùng container, camera mini gắn trước n.g.ự.c quay lại từng thùng hàng chứa ma túy – bằng chứng không thể chối cãi.

Nhưng đúng lúc cô định rút lui, một tiếng s.ú.n.g vang lên đoàng! – viên đạn găm sát bên chân cô.

— “Con đàn bà phản bội đây rồi!”

Cô bị bao vây. Đèn rọi sáng trắng, hơn mười họng s.ú.n.g chĩa thẳng vào cô.

Trịnh Khắc bước ra, vỗ tay chậm rãi:

— “Chị đại sống lại rồi. Nhưng tiếc là... sống không lâu.”

Kha nghiến răng, giơ s.ú.n.g lên. Nhưng cô biết, cơ hội thoát gần như bằng không.

Bỗng nhiên…

ẦM!!!

Cửa kho bị phá tung!

Dưới ánh sáng rọi ngược, một bóng người lao vào như tia chớp. Những phát s.ú.n.g dồn dập vang lên. Kẻ bị hạ, kẻ tháo chạy – hỗn loạn.

Phong xuất hiện – đôi mắt như thú hoang, g.i.ế.c từng kẻ cản đường mà không chớp mắt. Anh lao về phía Kha, ôm cô vào lòng giữa mưa đạn.

— “Anh đã nói… không ai được đụng đến em!!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Một tên từ phía sau giơ súng. Kha hét lên:

— “Cẩn thận!!!”

Đoàng!!!

Tiếng s.ú.n.g vang lên. Máu văng tung tóe.

Phong đổ người ôm lấy cô, m.á.u thấm vào lưng áo anh.

— “Dương Thế Phong!!!”

Bệnh viện – 6 tiếng sau.

Phong được đưa vào phẫu thuật khẩn cấp. Kha ngồi trước phòng mổ, cả người đẫm máu, tay vẫn siết chặt chiếc áo khoác của anh. Cô không rơi nước mắt.

Chị đại không khóc.

Nhưng tim cô… đã rạn nứt.

Sáng sớm hôm sau.

Phong tỉnh lại. Anh yếu ớt mở mắt, thấy Kha ngồi gục đầu bên giường.

Anh đưa tay khẽ vuốt tóc cô.

— “May mà... anh chưa kịp nói... câu ‘anh yêu em’ lần nữa…”

Cô ngước lên, nước mắt trào ra, đánh vào n.g.ự.c anh:

— “Đồ điên! Ai cho anh liều mạng vì em?!”

— “Vì nếu mất em... anh sống để làm gì?”

Kha không nói. Cô cúi người, hôn anh – lần đầu tiên, chủ động, đầy cảm xúc.

Nụ hôn ấy không còn là trả thù, cũng không là dục vọng.

Nó là… chấp nhận.

Là... buông bỏ hận thù để yêu lại từ đầu.

Đêm ấy, trong phòng bệnh, giữa ánh đèn dịu, Kha trèo lên giường, ngồi trên người anh, bàn tay trượt nhẹ qua băng gạc.

— “Vết thương không sâu. Anh còn chịu nổi không?”

Phong nắm lấy eo cô, mắt rực lửa:

— “Miễn là em ở trên, anh còn đủ sức... chiều.”

Cô bật cười, cúi xuống ngậm lấy môi anh.

Cơ thể họ hòa vào nhau, chậm rãi – như một sự tha thứ, một sự đầu hàng của trái tim từng chai sạn, từng tổn thương… giờ rực cháy lại vì nhau.