Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc đó tôi mới hiểu, phản ứng ban đầu của Kiều Tố Mai không phải vì bà không muốn cho tôi học tiếp,
mà là vì bà quá khó xử, không có tiền đóng học phí.
Mắt tôi nhòe lệ, nhào vào lòng bà:
“Cảm ơn dì… dì Kiều.”
Bà khựng lại, dùng đôi bàn tay thô ráp xoa xoa mái tóc tôi.
9
Những ngày này, chúng tôi gần như không ngủ, làm việc quần quật.
Số tiền kiếm được miễn cưỡng đủ cho ca phẫu thuật của Tiểu Hạo.
Nhưng còn tiền học phí của tôi thì sao…
Cha tôi nghe tin, lại mò tới, vẻ mặt đầy bất mãn:
“Con gái thì học hành cái gì chứ? Lấy chồng sớm, có tiền sính lễ đem về phụ giúp chẳng phải tốt hơn sao?”
“Con gái nhà Tiểu Phương bên cạnh sớm đã ra ngoài làm công rồi.”
“Tao có thể tìm cho Tiểu Noãn một mối tốt. Tiền sính lễ chia đôi, cũng coi như không uổng công mày nuôi nó tới giờ. Sao, Tố Mai, bà thấy thế nào?”
Tôi đứng phía sau nhà, nắm c.h.ặ.t t.a.y đến mức run rẩy.
Ở vùng Đông Bắc, ai cũng coi trọng thành tích học tập.
Con cái mà học giỏi thì dù có phải bán sạch cũng sẽ cho đi học.
Trong cả thị trấn này, chỉ có mình tôi thi đậu vào trường số 1.
Đáng lẽ ra, tin ấy phải khiến cả nhà vui mừng, nhưng đến lượt tôi thì lại bị chê “không đáng”.
Tại sao chứ?
Tôi im lặng, nhưng tôi tin rằng Kiều Tố Mai sẽ không đồng ý.
Ai ngờ bà im lặng vài giây, rồi cười nhạt:
“Được thôi.”
Khoảnh khắc đó, m.á.u trong người tôi như đông cứng lại, lạnh buốt như rơi xuống hầm băng.
Đứa trẻ lớn lên trong môi trường như tôi, có một trái tim nhạy cảm và mong manh.
Tại sao bà lại đồng ý?
Tôi rõ ràng đã coi bà như người thân ruột thịt…
Cha tôi cười nham hiểm, xoa tay:
“Thế thì được rồi, nửa tiền sính lễ tao sẽ mang đến ngay.”
Đợi ông ta lắc lư ra khỏi cửa, sắc mặt Kiều Tố Mai trở nên lạnh như băng.
“Dì Kiều, dì…” – Tôi ấp úng, sợ rằng bà sẽ nói ra những lời khiến tôi đau lòng.
Bà nói chậm rãi:
“Mày nghe thấy rồi đấy, mày thi đậu Nhất Trung, bố mày nói muốn đưa tiền sính lễ.”
“Nhưng mày có thể đảm bảo, thành tích của mày luôn nằm trong top 200 toàn khối không?”
Ở Nhất Trung, tỉ lệ đỗ đại học rất cao.
Chỉ cần nằm trong top 200 thì chắc chắn có thể đỗ đại học hạng nhất.
Nhưng lần thi vừa rồi, tôi chỉ xếp hạng 468 toàn khối…
“Con có thể! Con nhất định làm được!” – Tôi kiên định gật đầu.
Dù bây giờ còn chưa đủ, nhưng nếu bây giờ tôi gả đi, tương lai của tôi sẽ giống như Tiểu Phương hàng xóm:
lấy chồng sớm, sinh con sớm, xuống miền Nam làm công, để con lại ở quê thành trẻ bị bỏ lại…
Cả đời mờ mịt, u tối…
Tương lai của tôi, phải do chính tôi tự giành lấy!
Tôi không muốn sống một cuộc đời lầy lội như vậy!
“Được, chỉ cần mày đảm bảo thi đại học nằm trong top 200, tao sẽ để mày học tiếp.” – Kiều Tố Mai nhìn tôi kiên quyết.
“Tiền nong mày không cần lo. Nhưng mà, bố mày bao nhiêu năm không đoái hoài, giờ cũng phải bắt ông ta bỏ chút công sức chứ.”
10
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ngày hôm sau, cha tôi quả thật mang một xấp tiền tới.
Vào cửa, ông ta còn làm bộ như một người cha thực thụ, đưa tay xoa đầu tôi:
“Tống Đông Noãn, bố cũng chỉ muốn con có cuộc sống tốt hơn thôi.
Ngày nào cũng học hành, thức khuya dậy sớm chẳng phải mệt lắm sao?
Người mà bố tìm cho con ở thị trấn này cũng có tiếng tăm đấy, đảm bảo gả qua đó thì cơm ngon áo đẹp.”
Toàn thân tôi run rẩy.
Tiểu Hạo ngồi bên cạnh cũng tức đến thở dốc.
Nhà kia quả thật có tiền.
Nhưng con trai duy nhất của họ lại bị bại não, không thể tự lo cho bản thân.
Bố tôi muốn tôi gả vào đó, chẳng phải là đẩy tôi vào hố lửa sao?
Trong ký ức, khi còn nhỏ, mỗi lần bố tan ca về đều mang cho tôi kem “Người Tuyết Nhỏ”,
còn mua bóng bay cho tôi, rồi lấy râu chọc chọc vào mặt tôi…
Từ khi nào ông ấy không còn yêu tôi nữa?
Từ khi nào ông ấy lại trở thành con người như bây giờ?
Kiều Tố Mai đếm xong tiền, rồi cất giọng lạnh lùng:
“Ông có thể đi rồi.”
Cha tôi gật đầu lia lịa, kéo tay tôi nhưng tôi không nhúc nhích.
Ông ta còn nhắc nhở:
“Con gái, mau theo bố đi, bố dẫn con đi hưởng phúc!”
“Đi cái gì mà đi? Tiền cấp dưỡng tôi nhận rồi, nhưng tôi nói là ông có thể đi.”
Cha tôi còn chưa hiểu ý, thì Kiều Tố Mai bất ngờ xé quần áo mình, vò rối tóc, rồi gào to:
“Có ai không! Mọi người đến mà xem, trời đất ơi chuyện này sao mà chịu nổi!”
“Tôi nuôi một đứa chẳng có m.á.u mủ gì, một tay bế ẵm, một tay nuôi lớn.
Vậy mà cái ông cha vô lương tâm này vừa ló mặt về đã muốn bắt con đi bán lấy tiền sính lễ!”
“Bao nhiêu năm nay một xu tiền cấp dưỡng cũng không đưa, toàn là tôi – cái số khổ này, cắn răng gồng gánh!”
Đúng vào cuối hè, tiếng bà hét to đến mức hàng xóm xung quanh sau khi tan ca đều tụ tập lại, nhanh chóng vây chật kín sân.
“Ê! Bà la gì thế!” – Cha tôi hoảng hốt.
Nhưng hàng xóm bắt đầu bàn tán:
“Tôi biết ông ta, trước cưới hai bà vợ rồi bỏ trốn. Sau này là Tiểu Mai nuôi con gái ông ấy.”
“Thật mất mặt! Con gái lớn thế này mà còn để người ta nuôi hộ? Giờ còn mặt dày đòi tiền cấp dưỡng nữa chứ!”
“Giữ chặt hắn đi, hắn còn nợ anh em tôi tiền, để tôi gọi người tới!”
Cha tôi vốn đã nợ rất nhiều, lần này mò về cũng là lén lút.
Thấy người vây càng lúc càng đông, ông ta hoảng loạn bỏ chạy.
Kiều Tố Mai vẫn túm chặt lấy áo ông ta:
“Tiền cấp dưỡng này, ông không định đòi lại đấy chứ? Ông phải cho tôi một lời rõ ràng!”
Cha tôi vội vàng lắc đầu, hứa không đòi, rồi leo ngay lên xe bỏ chạy.
Xung quanh, có người bị ông ta nợ tiền thì đuổi theo, còn lại thì ở lại an ủi chúng tôi.
Kiều Tố Mai lau nước mắt, đuổi hết mọi người về rồi co ro ngồi trên giường, ôm tiền đếm.
“Dì Kiều, con xin lỗi…”
Tôi biết bà là người rất coi trọng thể diện. Bao năm sống cùng nhau, trong mắt tôi bà luôn như một cây ngô bắp cứng cỏi, thẳng đứng.
Luôn mạnh mẽ, kiên cường.
Vậy mà hôm nay, vì tôi, bà phải làm đến mức này.
Bà ngẩng đầu, dữ dằn chọc ngón tay vào trán tôi:
“Tiền học phí đã đủ rồi. Nói trước, sau này mày phải đưa tao gấp mười lần tiền sính lễ! Tao không bao giờ làm lỗ vốn!”
“Không đưa thì chờ đó, tao sẽ mãi đeo bám mày!”
Miệng thì dữ tợn, nhưng mắt cả hai chúng tôi đều đỏ hoe.