Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi đi tôi còn nghe mẹ tôi lớn tiếng gọi: "Đúng lúc con bé không bám em, chúng ta đi nhanh thôi, không thì lát nữa nó mà khóc lên, chúng ta không đi được đâu."

 

"Dữ Xuyên, con chưa có cách thức liên lạc của em gái đúng không, lát nữa hai đứa thêm WeChat đi nhé."

 

Tôi chợt lật người xuống giường.

 

Không thể thêm WeChat!

 

Không thể thêm WeChat!

 

Thêm WeChat là lộ tẩy mất!

 

Đúng lúc này, đột nhiên cửa phòng bị gõ.

 

Tôi vội vàng chui vào chăn giả vờ ngủ.

 

"Ôn Tinh? Nói gì đi chứ."

 

"Ngủ rồi à? Không nói gì là anh vào đấy nhé?"

 

"Anh vào thật đấy nhé?"

 

Tôi siết chặt điện thoại trong tay, sợ Cố Dữ Xuyên không để ý mà lấy mất điện thoại của tôi để quét WeChat.

 

Anh mở cửa rồi đứng cạnh giường tôi nhìn một lúc, sau đó khẽ cười nói: "Đừng giả vờ nữa, lông mi của em cứ run lên mãi kìa."

 

Tôi như tan nát mà mở mắt ra, đối diện với đôi mắt đang cười của Cố Dữ Xuyên.

 

Con mẹ nó, đẹp trai quá đi mất! Hít hà!

 

Ngay sau đó, anh đưa mã QR WeChat qua: "Mẹ của em và bố của anh đã đi rồi, chúng ta thêm thông tin liên lạc đi, có chuyện gì ngại nói thì có thể nhắn tin cho anh."

 

Tôi nhìn chằm chằm mã QR WeChat của anh rất lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu.

 

"Không thêm à?" Đôi mắt Cố Dữ Xuyên lấp lánh, dường như có chút không tin nổi.

 

"Không thêm đâu anh trai, chúng ta cứ nhắn tin cho nhau thôi."

 

Cố Dữ Xuyên nâng tay lên vài lần, rồi đọc một dãy số điện thoại.

 

Trước khi đi, Cố Dữ Xuyên nhìn tôi một cái cực kỳ tổn thương.

 

"Em gái, đây là lần đầu tiên trong đời anh bị từ chối thêm WeChat đó."

 

"Thì ra bị người khác từ chối là cảm giác thế này."

 

Tôi hơi chột dạ không dám nhìn Cố Dữ Xuyên.

 

Cứ thế, tôi bắt đầu cuộc sống nhắn tin với Cố Dữ Xuyên.

 

Lịch sinh hoạt của hai đứa khác nhau, vì sau kỳ thi đại học tôi vẫn chưa điều chỉnh lại được lịch sinh hoạt nên mỗi ngày đều ngủ sớm dậy sớm.

 

Còn Cố Dữ Xuyên thì mỗi ngày đều ngủ muộn dậy muộn.

 

Ở nhà chúng tôi hầu như không gặp mặt nhau.

 

Mỗi ngày, anh đều bảo tôi gửi ghi chú những món muốn ăn cho anh, tối khi tôi ngủ anh sẽ tự mình nấu nướng chuẩn bị sẵn ở nhà.

 

Ngày hôm sau tôi chỉ cần hâm nóng đồ ăn đã nấu là có thể ăn được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Cho đến một đêm, đột nhiên nhà mất điện.

 

Tôi vừa mới than vãn với mẹ đang ở nước ngoài xong không lâu thì cửa phòng đã bị gõ.

 

Tôi có chút thắc mắc, xuống giường mở cửa.

 

Cố Dữ Xuyên là một người anh rất có chừng mực, từ trước đến nay không bao giờ gõ cửa phòng tôi vào buổi tối.

 

Mở cửa ra nhìn, liền thấy Cố Dữ Xuyên ôm gối, xuất hiện trước mặt tôi.

 

Anh có chút không tự nhiên mở lời:

 

"Dì nói em có chứng sợ không gian kín, buổi tối rất sợ bóng tối."

 

"Tối nay, ở khu này sửa chữa điện nên anh qua ngủ với em."

 

Cố Dữ Xuyên ngủ với tôi sao?

 

Chàng trai trong mộng ngủ với tôi sao?

 

Tôi lập tức gạt bỏ vẻ khó hiểu, cúi đầu thay đổi biểu cảm.

 

Khi ngẩng đầu lên, tôi giả vờ đáng thương nhìn Cố Dữ Xuyên: "Anh ơi, em sợ..."

 

Cố Dữ Xuyên nhướng mày: "Không sao đâu."

 

Tôi nghiêng người để Cố Dữ Xuyên vào phòng, che miệng cười trộm, không ngờ tuy mẹ tôi đang ở nước ngoài nhưng vẫn "khủng" đến thế.

 

Đúng là thần trợ công của tôi và Cố Dữ Xuyên mà.

 

"Anh ơi." Tôi khẽ gọi Cố Dữ Xuyên.

 

"Hử?"

 

"Anh ngủ bên ngoài hay bên trong ạ?"

 

Lần này đến lượt Cố Dữ Xuyên cười: "Trong với ngoài cái gì? Anh ngủ dưới đất."

 

Ngay lập tức Cố Dữ Xuyên ném chăn gối xuống đất, anh nhanh nhẹn trải giường xong rồi quay người bước ra ngoài.

 

Đến cửa phòng, anh chợt quay đầu lại: "Anh còn phải quay lại lấy thêm một cái chăn nữa, em ở trong phòng một mình được không?"

 

"Hả?" Tôi ngây người nhìn Cố Xuyên mà vẫn chưa phản ứng kịp.

 

Tôi chỉ thấy anh nhíu mày "chậc" một tiếng, bước lên hai bước kéo lấy cổ tay tôi, lòng bàn tay lạnh buốt chạm vào da tôi, khiến tôi rùng mình một cái.

 

"Sợ đến vậy sao?"

 

Cố Dữ Xuyên vừa dắt tay tôi vừa đi về phía phòng anh.

 

Đây là lần đầu tiên tôi vào phòng Cố Dữ Xuyên kể từ khi đến nhà này, phòng anh y hệt như những gì tôi thấy trong livestream lúc trước.

 

Chiếc ghế gaming quen thuộc, phông nền quen thuộc.

 

Anh thấy tôi nhìn ngẩn người nên dẫn tôi đến trước ghế gaming.

 

"Tiếc là nhà mất điện rồi, nếu không anh sẽ dẫn em đi xem mấy thiết bị phát sáng của anh."