Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba năm trôi qua. Ba năm sống ẩn mình, học hỏi và rèn luyện. Tôi không còn là Nguyễn Lan yếu đuối, nhút nhát của ngày xưa nữa. Dưới sự chỉ dẫn của Bà Mây, tôi học được rất nhiều điều. Từ võ tự vệ, cách sử dụng công nghệ cao, đến nghệ thuật đọc vị người khác. Bà Mây còn dạy tôi cách che giấu cảm xúc, biến chúng thành sức mạnh.
Ký ức về quãng thời gian trước khi ngã xuống hồ vẫn còn mơ hồ, nhưng những kiến thức và kỹ năng mới đã lấp đầy khoảng trống đó. Tôi đã trở thành một người khác, lạnh lùng hơn, sắc sảo hơn, và nguy hiểm hơn.
“Đã đến lúc cô bé trở lại rồi,” Bà Mây nói vào một buổi sáng sớm, khi sương mù còn giăng kín mặt sông. Bà nhìn tôi với ánh mắt đầy tự hào, nhưng cũng có chút lo lắng.
Tôi gật đầu. “Vâng, bà. Con đã sẵn sàng.”
Tôi rời đi, mang theo một cái tên mới: An Nhiên. Một cái tên mang ý nghĩa bình yên, nhưng sâu bên trong tôi là cả một cơn bão. Tôi trở về thành phố, thành phố của những ký ức đau buồn, và cũng là nơi tôi sẽ bắt đầu cuộc trả thù.
Thành phố không thay đổi nhiều, vẫn náo nhiệt và vội vã. Tôi thuê một căn hộ nhỏ ở khu trung tâm, bắt đầu xây dựng lại cuộc sống. Với những kỹ năng được học, tôi nhanh chóng tìm được một công việc phù hợp: chuyên viên phân tích dữ liệu cho một công ty tư vấn tài chính lớn.
Đây là vị trí lý tưởng để tôi tiếp cận thông tin, đặc biệt là về những tập đoàn lớn như Đông Á của gia đình Lê Mai. Tôi làm việc chăm chỉ, thầm lặng, nhưng luôn để mắt đến những tin tức liên quan đến Trần Bách và Lê Mai.
Tôi biết Trần Bách đã lên vị trí Giám đốc điều hành của Đông Á, nhờ vào sự hỗ trợ của gia đình vợ. Họ có một cuộc sống xa hoa, được báo chí ca ngợi là cặp đôi quyền lực.
Nghe những lời đó, tôi chỉ thấy khinh bỉ. Hạnh phúc của họ được xây dựng trên sự đau khổ của tôi. Nhưng tôi sẽ không vội vàng. Trả thù là một món ăn ngon nhất khi được thưởng thức lạnh.
Một buổi tối, tôi tình cờ lướ qua một bài báo về buổi đấu giá từ thiện sắp tới do Trần Bách và Lê Mai đồng tổ chức. Đây là cơ hội tốt để tôi xuất hiện, để họ nhìn thấy tôi.
Tôi chuẩn bị kỹ lưỡng. Chọn một chiếc váy đen đơn giản nhưng tinh tế, trang điểm nhẹ nhàng nhưng sắc sảo. Tôi muốn họ nhìn thấy một An Nhiên hoàn toàn khác, một người phụ nữ thành công, tự tin, chứ không phải cô gái yếu đuối năm xưa.
Buổi đấu giá diễn ra tại một khách sạn sang trọng bậc nhất thành phố. Tôi bước vào sảnh tiệc, hòa mình vào đám đông. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía sân khấu, nơi Trần Bách và Lê Mai đang đứng, tay trong tay, mỉm cười rạng rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lê Mai vẫn đẹp, nhưng có vẻ gầy hơn. Cô ta khoác lên mình chiếc váy dạ hội lộng lẫy, trang sức lấp lánh. Còn Trần Bách, anh ta trông chững chạc hơn, nhưng ánh mắt vẫn có chút gì đó xảo quyệt. Tôi nhìn họ, và không cảm thấy một chút rung động nào từ quá khứ. Chỉ còn lại sự lạnh lùng và quyết tâm.
Tôi di chuyển khéo léo, tránh xa tầm mắt của họ, nhưng vẫn giữ họ trong tầm quan sát. Tôi lắng nghe những lời tán dương, những lời chúc tụng mà mọi người dành cho họ.
Đột nhiên, Trần Bách quay đầu lại, ánh mắt anh lướt qua đám đông. Tim tôi khẽ hẫng một nhịp. Anh nhìn thẳng vào tôi, chỉ trong tích tắc. Một thoáng ngạc nhiên, rồi một chút hoài nghi hiện lên trong mắt anh. Nhưng chỉ là một thoáng.
Anh khẽ nhíu mày, như thể đang cố gắng nhớ ra điều gì đó, nhưng rồi anh lại quay đi, tiếp tục nói chuyện với một vị khách quan trọng. Anh không nhận ra tôi.
Tôi khẽ nhếch môi. Tốt lắm, Trần Bách. Anh đã quên tôi rồi sao? Vậy thì tôi sẽ giúp anh nhớ lại.
Trong suốt buổi đấu giá, tôi không làm bất cứ điều gì gây chú ý. Tôi chỉ quan sát, ghi nhớ từng chi tiết. Tôi thấy cách Mai kiểm soát Bách, cách cô ta thao túng những người xung quanh. Tôi cũng nhận ra sự căng thẳng ngầm giữa hai người, ẩn sau vỏ bọc hạnh phúc hoàn hảo.
Khi buổi đấu giá kết thúc, tôi đi ra ngoài, không để ai chú ý. Tôi đứng chờ taxi, dưới ánh đèn đường mờ ảo. Đột nhiên, một chiếc xe hơi sang trọng đỗ xịch trước mặt tôi. Cửa kính hạ xuống, và khuôn mặt Trần Bách hiện ra.
“Cô An Nhiên phải không?” Anh ta hỏi, giọng nói đầy lịch sự. “Tôi thấy cô ở trong buổi tiệc. Cô là chuyên viên phân tích của công ty Alpha Data đúng không?”
Tôi hơi bất ngờ, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Vâng, là tôi.”
“Công ty cô có tiếng đấy. Có vẻ chúng ta sẽ có dịp hợp tác trong tương lai,” Trần Bách nói, anh ta vẫn chưa hề nhận ra tôi. Ánh mắt anh ta lướt qua tôi, không một chút gợn sóng.
Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng ẩn chứa bao nhiêu toan tính. “Tôi rất mong chờ điều đó, Giám đốc Trần.”
Anh ta gật đầu lịch sự, rồi chiếc xe vụt đi. Tôi nhìn theo bóng chiếc xe khuất dần, cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ. Anh ta không hề nhận ra tôi. Điều đó càng khiến kế hoạch của tôi trở nên hoàn hảo hơn. Trần Bách, đây mới chỉ là khởi đầu thôi. Anh sẽ phải trả giá cho tất cả những gì anh đã gây ra cho tôi.