Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày sau đó, tôi vùi mình vào công việc. Với vị trí chuyên viên phân tích dữ liệu, tôi có quyền truy cập vào rất nhiều thông tin nhạy cảm của các tập đoàn lớn, bao gồm cả Đông Á. Tôi bắt đầu nghiên cứu sâu về Trần Bách và Lê Mai, không chỉ về tài chính mà còn cả về đời tư, những mối quan hệ của họ.

 

Tôi phát hiện ra rằng Đông Á đang gặp một số vấn đề nội bộ. Mặc dù bên ngoài vẫn phô trương sự hùng mạnh, nhưng thực chất, có những khoản đầu tư không hiệu quả và những mâu thuẫn trong ban lãnh đạo. Trần Bách, dù là CEO, nhưng vẫn chịu sự kiểm soát chặt chẽ của gia đình vợ.

 

Lê Mai, bề ngoài là một tiểu thư quyền quý, nhưng lại là người cực kỳ tham vọng và khôn ngoan. Cô ta không chỉ muốn kiểm soát Trần Bách mà còn muốn thao túng cả tập đoàn. Mối quan hệ của họ không phải là tình yêu, mà là một hợp đồng kinh tế, một sự đổi chác quyền lực.

 

Tôi nhớ lại lời của Bảo, rằng Mai yêu Bách thật lòng. Giờ đây, tôi thấy điều đó thật nực cười. Tình yêu chân thật không bao giờ đi kèm với sự tính toán và thao túng như vậy.

 

Một ngày nọ, công ty tôi nhận được một hợp đồng lớn từ Đông Á. Họ muốn chúng tôi phân tích một dự án đầu tư phức tạp. Đây chính là cơ hội vàng mà tôi chờ đợi.

 

“An Nhiên, cô sẽ là người phụ trách chính cho dự án này,” sếp tôi, anh Kiên, thông báo. Anh Kiên là một người đàn ông trung niên, kinh nghiệm dày dặn và rất tin tưởng vào khả năng của tôi.

 

Tôi gật đầu, cố gắng che giấu sự phấn khích. “Vâng, em sẽ cố gắng hết sức.”

 

Buổi họp đầu tiên với phía Đông Á diễn ra tại trụ sở của họ. Tôi bước vào phòng họp, cảm giác như đang quay ngược thời gian. Mọi thứ ở đây vẫn quen thuộc đến đáng sợ, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

 

Trần Bách và Lê Mai đều có mặt. Họ ngồi đối diện tôi, vẫn là hình ảnh cặp đôi quyền lực. Bách lịch sự chào hỏi, ánh mắt anh ta lướt qua tôi một cách hờ hững. Mai thì chỉ gật đầu xã giao, không biểu lộ cảm xúc gì.

 

“Chào cô An Nhiên. Rất vui được hợp tác với Alpha Data,” Trần Bách nói, giọng anh ta vẫn trầm ấm như ngày nào, nhưng không còn chút nào của sự dịu dàng mà anh từng dành cho tôi.

 

“Vâng, chào Giám đốc Trần, Giám đốc Mai,” tôi đáp lại, giữ một nụ cười chuyên nghiệp. Tôi cảm thấy lồng n.g.ự.c mình hơi nhói lên. Sự vô cảm của anh ta đối với tôi là bằng chứng rõ ràng nhất cho sự tàn nhẫn của anh.

 

Trong buổi họp, tôi trình bày kế hoạch phân tích của mình một cách rành mạch và thuyết phục. Tôi dùng những kiến thức chuyên môn sâu rộng mà tôi đã học được, cộng với những thông tin tôi đã thu thập được về Đông Á. Trần Bách và Lê Mai đều lắng nghe chăm chú.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Cô An Nhiên có vẻ rất am hiểu về ngành của chúng tôi,” Lê Mai nhận xét, ánh mắt cô ta sắc lạnh. “Cô đã nghiên cứu kỹ lưỡng đấy.”

 

“Đó là trách nhiệm của tôi, Giám đốc Mai,” tôi đáp lại, ánh mắt tôi không hề nao núng. “Chúng tôi luôn muốn mang đến kết quả tốt nhất cho khách hàng.”

 

Trần Bách trầm ngâm nhìn tôi. Có một thoáng, tôi thấy sự tò mò trong mắt anh ta. Anh ta đang cố gắng tìm kiếm điều gì đó, nhưng không thể tìm thấy. Tôi biết anh ta đang hoài nghi, nhưng chưa đủ để nhận ra tôi.

 

Sau buổi họp, Trần Bách mời tôi ở lại để thảo luận thêm một số chi tiết. Lê Mai có vẻ không hài lòng, nhưng cô ta vẫn giữ thái độ lịch sự.

 

“Cô An Nhiên có vẻ rất tài năng,” Trần Bách nói khi chỉ còn tôi và anh ta trong phòng. “Cô không có cảm giác quen thuộc với nơi này sao?”

 

Tôi mỉm cười. “Tôi là người mới đến thành phố này cách đây không lâu, Giám đốc Trần. Nhưng tôi rất thích nơi đây.” Tôi nói dối không chớp mắt.

 

“Vậy sao?” Bách nhíu mày. “Trông cô rất giống một người bạn cũ của tôi.”

 

“Thế giới này rộng lớn lắm, Giám đốc Trần. Chắc là trùng hợp thôi,” tôi điềm tĩnh đáp. Tim tôi đập nhanh hơn một chút, nhưng tôi vẫn giữ được sự bình tĩnh. Anh ta đã bắt đầu nghi ngờ.

 

Trần Bách nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt anh ta như muốn xuyên thấu tôi. Tôi cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Khoảnh khắc đó, tôi biết anh ta đang ở rất gần với sự thật. Nhưng anh ta vẫn chưa thể tin được.

 

“Đúng vậy. Có lẽ là trùng hợp,” cuối cùng anh ta nói, giọng điệu có vẻ hụt hẫng. “Thôi được rồi. Cảm ơn cô đã dành thời gian. Tôi rất mong chờ kết quả từ dự án này.”

 

Tôi đứng dậy, mỉm cười. “Chắc chắn rồi, Giám đốc Trần. Chúng tôi sẽ không làm anh thất vọng.”

 

Tôi rời khỏi Đông Á, lòng tôi ngập tràn cảm xúc lẫn lộn. Trần Bách đã gần như nhận ra tôi. Điều đó chứng tỏ ký ức về tôi vẫn còn tồn tại trong anh ta, dù chỉ là một đốm sáng nhỏ nhoi. Nhưng điều đó cũng cho thấy sự thờ ơ của anh ta. Anh ta không hề bận tâm tìm hiểu, không hề tin rằng tôi có thể trở lại.

 

Tôi biết, trò chơi đã bắt đầu. Và lần này, tôi sẽ không chỉ là con tốt bị bỏ rơi. Tôi sẽ là người điều khiển ván cờ này. Trần Bách, anh sẽ không có cơ hội quay lưng đi lần nữa. Cuộc sống của anh, sự nghiệp của anh, và cả cuộc hôn nhân của anh, tất cả sẽ nằm trong tay tôi.