Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Những ngày tiếp theo, tôi và nhóm của mình bắt tay vào dự án phân tích dữ liệu cho Đông Á. Đây không chỉ là một công việc, mà là một cơ hội vàng để tôi tiếp cận sâu hơn vào nội bộ tập đoàn. Tôi dành hàng giờ liền để nghiền ngẫm các báo cáo tài chính, hợp đồng đầu tư, và cả những email nội bộ mà tôi có thể tiếp cận bằng kỹ năng của mình.
Tôi phát hiện ra một sự thật động trời: dự án đầu tư lớn nhất của Đông Á, một dự án bất động sản trị giá hàng ngàn tỷ đồng, đang gặp rắc rối nghiêm trọng. Các con số bị thổi phồng, các báo cáo tài chính được làm giả một cách tinh vi. Và người đứng sau mọi chuyện chính là Lê Mai và cha cô ta, Chủ tịch Lê Văn Đồng.
Họ đang dùng dự án này để rửa tiền và biển thủ tài sản của tập đoàn, sau đó đổ lỗi cho Trần Bách nếu mọi chuyện vỡ lở. Trần Bách, trên danh nghĩa là CEO, nhưng thực chất chỉ là một con rối trong tay nhà vợ. Anh ta bị lợi dụng, nhưng cũng không hoàn toàn vô tội. Anh ta biết rõ những gì đang xảy ra, nhưng lại nhắm mắt làm ngơ vì lợi ích cá nhân.
Tôi nhớ lại những lời hứa hẹn của Bách về một tương lai tươi sáng bên tôi. Anh từng nói anh không quan tâm tiền bạc, chỉ cần tình yêu và hạnh phúc. Nhưng giờ đây, anh ta đã vì tiền mà bất chấp tất cả, thậm chí là đẩy tôi vào chỗ chết.
Tôi cẩn thận thu thập mọi bằng chứng, lưu trữ chúng một cách an toàn. Tôi biết, một khi tôi tung ra những thông tin này, tập đoàn Đông Á sẽ chao đảo, và cuộc sống của Trần Bách, Lê Mai sẽ bị hủy hoại.
“An Nhiên, cô có thấy điều gì bất thường trong dự án này không?” Anh Kiên hỏi tôi trong một buổi họp nhóm. Anh ấy là người chính trực, luôn làm việc theo đúng nguyên tắc.
Tôi giả vờ trầm ngâm. “Dự án này rất phức tạp, anh Kiên. Có một số điểm em cần làm rõ thêm. Đặc biệt là về các khoản vay và dòng tiền.” Tôi nói tránh đi, không muốn tiết lộ quá sớm những gì mình đã khám phá.
“Vậy cô cứ tìm hiểu kỹ đi. Chúng ta phải đảm bảo mọi thứ đều minh bạch,” anh Kiên dặn dò.
Tôi tiếp tục công việc của mình, thỉnh thoảng tôi gửi email cho Trần Bách với tư cách là An Nhiên, hỏi về những chi tiết mơ hồ trong dự án. Tôi dùng những câu hỏi sắc bén, đánh vào đúng những điểm yếu của dự án. Điều này khiến Bách phải suy nghĩ và bắt đầu hoài nghi về sự minh bạch của nó.
Một buổi tối, tôi nhận được email mời từ Trần Bách. Anh ta muốn gặp tôi riêng để thảo luận về dự án. Đây chính là cơ hội để tôi đối mặt trực diện với anh ta, để anh ta cảm nhận được sự hiện diện của tôi.
Chúng tôi hẹn gặp tại một quán cà phê sang trọng, nơi yên tĩnh và riêng tư. Tôi đến sớm, chọn một góc khuất, quan sát anh ta từ xa. Anh ta vẫn vậy, vẫn lịch lãm và cuốn hút, nhưng khuôn mặt anh ta lộ rõ vẻ mệt mỏi và căng thẳng.
Trần Bách bước vào quán, ánh mắt anh ta tìm kiếm tôi. Khi anh ta nhìn thấy tôi, anh ta hơi khựng lại. Ánh mắt anh ta chứa đựng một sự tò mò rõ rệt.
“Chào cô An Nhiên,” anh ta nói khi ngồi xuống đối diện tôi. “Cảm ơn cô đã dành thời gian.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Không có gì, Giám đốc Trần. Đây là công việc của tôi,” tôi đáp lại, giọng tôi vẫn giữ sự chuyên nghiệp, nhưng trong lòng tôi, cảm xúc đang cuộn trào.
Chúng tôi bắt đầu thảo luận về dự án. Tôi đưa ra những phân tích sắc bén, chỉ ra những điểm bất thường, những con số phi lý. Tôi nói một cách nhẹ nhàng, nhưng lời nói của tôi như những mũi d.a.o cứa vào sự tự tin của anh ta.
“Cô An Nhiên, cô thật sự rất giỏi,” Trần Bách nói, anh ta có vẻ bối rối. “Những phân tích của cô khiến tôi phải suy nghĩ lại.”
“Đó là điều tôi mong muốn,” tôi đáp. “Dự án này có vẻ rất lớn, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro. Giám đốc Trần có chắc mình đã xem xét kỹ lưỡng mọi khía cạnh?”
Anh ta im lặng, ánh mắt anh ta d.a.o động. Tôi thấy sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt anh ta. Có vẻ như anh ta đang bị mắc kẹt giữa gia đình vợ và những quy tắc đạo đức cuối cùng còn sót lại.
“Có vẻ như Giám đốc Trần đang có nhiều gánh nặng,” tôi nói khẽ, giọng tôi mang một chút ý vị. “Tôi hy vọng anh sẽ không vì lợi ích mà phải đánh đổi quá nhiều.”
Trần Bách ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta nhìn tôi đầy vẻ thăm dò. “Cô An Nhiên có vẻ rất hiểu tôi.”
Tôi mỉm cười, một nụ cười nửa vời. “Tôi chỉ là một chuyên gia phân tích. Tôi đọc được những con số, và những con số thì không bao giờ nói dối.”
Anh ta nhấp một ngụm cà phê, rồi đột nhiên nhìn thẳng vào tôi. “Cô An Nhiên, cô có quen một cô gái tên Lan không?”
Tim tôi hẫng một nhịp. Anh ta đã hỏi. Anh ta đã bắt đầu nhớ lại. Tôi giữ vững vẻ mặt bình thản.
“Lan?” Tôi giả vờ suy nghĩ. “Không, tôi không quen ai tên Lan. Tại sao Giám đốc Trần lại hỏi vậy?”
Trần Bách xoa xoa thái dương. “Không có gì. Chỉ là... cô có vẻ rất giống cô ấy. Cả cách nói chuyện, ánh mắt, đều rất giống.”
“Vậy sao? Chắc là một sự trùng hợp thú vị,” tôi đáp, giọng tôi vẫn bình thản, nhưng trong lòng tôi đang gào thét. Anh ta đã bắt đầu thấy tôi rồi. Anh ta đã bắt đầu nhận ra sự hiện diện của tôi trong cuộc đời anh ta.
Bách nhìn tôi thêm một lần nữa, ánh mắt đầy hoài nghi và bối rối. Anh ta vẫn chưa thể tin rằng người đã c.h.ế.t lại có thể xuất hiện trước mặt anh ta dưới một hình hài khác. Nhưng sự nghi ngờ đó đã gieo mầm trong tâm trí anh ta. Và đó chính là điều tôi muốn. Kế hoạch của tôi đang đi đúng hướng. Tôi đã gieo vào lòng anh ta hạt giống của sự sợ hãi và hoài nghi. Và hạt giống đó, sẽ sớm nảy mầm và phá hủy cuộc đời anh ta. Tôi đứng dậy, kết thúc cuộc gặp. Trần Bách, anh sẽ không thể trốn tránh quá khứ được nữa. Tôi đã trở lại, và tôi sẽ không bao giờ buông tha cho anh.