Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau cuộc gặp đó, Trần Bách bắt đầu chú ý đến tôi nhiều hơn. Anh ta thường xuyên gọi điện, gửi email để hỏi thêm về dự án, nhưng tôi biết, mục đích thật sự của anh ta là để dò xét tôi. Anh ta cố gắng tìm kiếm những điểm quen thuộc, những dấu vết của Nguyễn Lan trong con người An Nhiên.

 

Tôi luôn giữ một khoảng cách chuyên nghiệp, không để lộ bất kỳ sơ hở nào. Tôi trả lời những câu hỏi của anh ta một cách logic và sắc bén, khiến anh ta không thể tìm ra điểm yếu. Tôi biết anh ta đang hoang mang, và điều đó khiến tôi cảm thấy hả hê.

 

Trong khi đó, tôi vẫn tiếp tục thu thập bằng chứng về những sai phạm của Đông Á và gia đình Lê Mai. Tôi phát hiện ra rằng Lê Mai không chỉ liên quan đến dự án rửa tiền mà còn có những mối quan hệ mờ ám với một số quan chức cấp cao. Cô ta đã lợi dụng chức vụ của Trần Bách để thực hiện những phi vụ đen tối.

 

Một buổi chiều, tôi đang làm việc trong văn phòng thì nhận được tin nhắn từ Lê Mai. Cô ta mời tôi đi ăn trưa. Tôi biết, đây không phải là một lời mời xã giao thông thường. Cô ta đã bắt đầu cảm thấy bị đe dọa bởi sự xuất hiện của tôi.

 

Tôi đồng ý. Đây là cơ hội tốt để tôi đối mặt trực diện với cô ta, để xem cô ta có thể giấu giếm được bao lâu.

 

Chúng tôi gặp nhau tại một nhà hàng sang trọng. Lê Mai đến sớm, ngồi đợi tôi với vẻ mặt lạnh lùng. Cô ta mặc một bộ váy hiệu đắt tiền, nhưng ánh mắt cô ta lại lộ rõ sự căng thẳng.

 

“Chào cô An Nhiên,” Lê Mai nói khi tôi đến. Giọng cô ta nghe có vẻ lịch sự, nhưng tôi cảm nhận được sự cảnh giác trong đó.

 

“Chào Giám đốc Mai,” tôi đáp lại, nở một nụ cười bình thản. “Rất vui được gặp cô.”

 

Chúng tôi gọi món, rồi bắt đầu cuộc trò chuyện. Lê Mai đi thẳng vào vấn đề. “Cô An Nhiên, tôi nghe nói cô rất thân thiết với chồng tôi, Trần Bách.”

 

Tôi nhướng mày. “Thân thiết? Giám đốc Mai đang nói gì vậy? Tôi và Giám đốc Trần chỉ có mối quan hệ công việc.”

 

“Thật sao?” Lê Mai nhếch môi. “Tôi thấy anh ấy dành rất nhiều thời gian cho cô. Anh ấy thậm chí còn nhắc đến cô trong bữa ăn tối.”

 

Tôi mỉm cười. “Có lẽ Giám đốc Trần đang rất quan tâm đến dự án của chúng ta. Tôi chỉ làm tròn trách nhiệm của mình.”

 

Lê Mai nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt cô ta đầy vẻ dò xét. “Cô An Nhiên, tôi có cảm giác cô rất giống một người cũ của anh Bách. Một người mà tôi đã loại bỏ ra khỏi cuộc đời anh ấy.”

 

Tim tôi đập mạnh. Cô ta đang ám chỉ đến tôi. Cô ta biết về tôi. Và cô ta tự nhận là đã loại bỏ tôi.

 

Tôi vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh. “Tôi không hiểu Giám đốc Mai đang nói gì. Tôi chưa từng gặp Giám đốc Trần trước khi chúng tôi hợp tác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

“Vậy sao?” Lê Mai cười khẩy. “Cô An Nhiên, tôi khuyên cô nên biết giới hạn của mình. Đừng cố gắng chen chân vào cuộc sống của người khác. Đặc biệt là cuộc sống của Trần Bách.”

 

“Giám đốc Mai đang đe dọa tôi sao?” Tôi hỏi, giọng tôi đột nhiên trở nên lạnh lùng. Tôi không còn muốn che giấu nữa. Tôi muốn cô ta biết, tôi không phải là kẻ dễ bắt nạt.

 

Lê Mai hơi giật mình trước sự thay đổi trong giọng điệu của tôi. “Tôi chỉ là đang đưa ra lời khuyên cho cô thôi. Cô là người thông minh, cô nên hiểu điều đó.”

 

“Tôi hiểu,” tôi đáp, ánh mắt tôi sắc lạnh. “Tôi hiểu rằng có những người sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được mục đích của mình. Kể cả việc đẩy người khác vào chỗ chết.”

 

Khuôn mặt Lê Mai lập tức biến sắc. Cô ta nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt cô ta mở to vì kinh ngạc. Sự tự tin của cô ta biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi.

 

“Cô... cô đang nói gì vậy?” Cô ta lắp bắp.

 

“Tôi đang nói về những gì Giám đốc Mai đã làm,” tôi đáp, giọng tôi lạnh lùng như băng. “Về những gì đã xảy ra vào đêm tiệc cưới đó. Tôi biết tất cả.”

 

Lê Mai cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Tôi không hiểu cô đang nói gì. Cô đừng có bịa đặt.”

 

“Bịa đặt?” Tôi cười nhạt. “Tôi có cả bằng chứng. Về việc cô đã thuê người đẩy tôi xuống hồ. Về việc cô đã thao túng Trần Bách. Và về việc cô đã che giấu những sai phạm của gia đình mình.”

 

Khuôn mặt Lê Mai trắng bệch. Cô ta nhìn tôi như nhìn thấy ma. Cô ta không thể tin rằng tôi vẫn còn sống, và tôi biết tất cả.

 

“Cô là ai?” Cô ta hỏi, giọng cô ta run rẩy. “Cô... cô là Nguyễn Lan?”

 

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, không chút sợ hãi. “Đúng vậy, Lê Mai. Tôi là Nguyễn Lan. Người mà cô tưởng đã chết. Người mà cô đã cố gắng loại bỏ khỏi cuộc đời này.”

 

Lê Mai đứng phắt dậy, vẻ mặt cô ta đầy vẻ hoảng loạn. “Cô... cô không thể sống. Không thể nào!”

 

“Tôi đã sống lại,” tôi nói, giọng tôi trầm thấp, “Để đòi lại những gì thuộc về tôi. Và để bắt cô phải trả giá cho những gì cô đã làm.”

 

Lê Mai lùi lại, đôi mắt cô ta dáo dác nhìn xung quanh. Cô ta sợ hãi. Sự sợ hãi đó khiến tôi cảm thấy hả hê. Đây mới chỉ là khởi đầu thôi, Lê Mai. Tôi sẽ khiến cô và Trần Bách phải trả giá đắt cho những tội lỗi của mình. Cuộc chiến này, mới chỉ bắt đầu.