Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuộc đối đầu với Lê Mai đã khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, như trút bỏ được một gánh nặng bấy lâu nay. Nhưng đồng thời, nó cũng đẩy mọi chuyện lên một tầm cao mới. Lê Mai chắc chắn sẽ không ngồi yên. Cô ta sẽ tìm cách trả đũa, hoặc ít nhất là tìm hiểu xem tôi còn biết những gì.
Quả nhiên, ngay ngày hôm sau, Trần Bách gọi điện cho tôi. Giọng anh ta có vẻ căng thẳng, không còn vẻ chuyên nghiệp như trước nữa. “Cô An Nhiên, tôi muốn gặp cô. Có chuyện gấp cần nói.”
Tôi biết anh ta muốn gì. Lê Mai chắc chắn đã kể lại mọi chuyện cho anh ta. Tôi đồng ý gặp mặt, tại một quán cà phê vắng vẻ, để tránh sự chú ý.
Trần Bách đến, khuôn mặt anh ta trắng bệch, đôi mắt thâm quầng. Anh ta ngồi đối diện tôi, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi như thể đang nhìn thấy một bóng ma.
“Anh Bách, có chuyện gì vậy?” Tôi mở lời trước, giọng điệu vẫn giữ sự bình thản.
“Lan... là em thật sao?” Anh ta hỏi, giọng anh ta run rẩy. “Anh không thể tin được. Anh đã nghĩ... em đã c.h.ế.t rồi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Anh Bách đã nhìn thấy tôi chìm xuống hồ. Anh đã quay lưng đi. Anh đã bỏ mặc tôi chết. Anh nghĩ sao?”
Trần Bách cúi gằm mặt. “Anh... anh xin lỗi. Lúc đó anh quá hoảng loạn. Anh không biết phải làm gì.”
“Hoảng loạn?” Tôi cười khẩy. “Hay là anh không muốn cứu tôi? Anh muốn tôi c.h.ế.t đi để anh có thể danh chính ngôn thuận đến với Lê Mai và gia sản của cô ta?”
Anh ta ngẩng đầu lên, đôi mắt đầy vẻ đau khổ. “Không phải vậy, Lan. Anh không cố ý. Anh đã bị Lê Mai ép buộc. Cô ta đe dọa sẽ hủy hoại sự nghiệp của anh, hủy hoại gia đình anh nếu anh không cưới cô ta.”
Tôi im lặng lắng nghe. Tôi biết Lê Mai là một kẻ thâm độc, nhưng việc cô ta có thể ép buộc Bách đến mức đó thì tôi không thể tin hoàn toàn. “Anh Bách, anh luôn là người đặt lợi ích lên hàng đầu. Anh đã chọn Lê Mai vì tiền tài và địa vị, đúng không?”
Trần Bách không thể phản bác. Anh ta thở dài. “Anh thừa nhận, anh đã sai. Anh đã tham lam. Nhưng anh chưa bao giờ muốn em phải chết. Anh thề.”
“Lời thề của anh ư?” Tôi bật cười chua chát. “Lời thề của anh có giá trị gì sau tất cả những gì đã xảy ra?”
“Anh biết anh không xứng đáng được em tha thứ,” Trần Bách nói, giọng anh ta đầy sự hối lỗi. “Nhưng xin em, đừng làm hại Mai. Cô ấy là vợ anh. Gia đình cô ấy có thế lực rất lớn. Nếu em động vào họ, em sẽ gặp nguy hiểm.”
“Anh đang lo lắng cho tôi sao?” Tôi hỏi, giọng tôi chứa đầy sự mỉa mai. “Hay là anh đang lo lắng cho bản thân anh và gia đình Mai?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trần Bách nắm chặt tay. “Anh biết em có thể làm gì. Anh biết em đã trở nên mạnh mẽ hơn. Nhưng anh xin em, hãy dừng lại. Anh sẽ bù đắp cho em. Anh sẽ làm mọi thứ em muốn.”
“Làm mọi thứ tôi muốn?” Tôi đứng dậy, nhìn xuống anh ta. “Tôi muốn anh phải trả giá cho những gì anh đã làm. Tôi muốn anh phải mất tất cả, giống như tôi đã mất tất cả.”
“Lan, em đừng cố chấp như vậy,” Trần Bách nói, anh ta cũng đứng dậy, cố gắng nắm lấy tay tôi. “Em không thể đối đầu với gia đình Lê Mai. Họ sẽ hủy hoại em.”
Tôi hất tay anh ta ra. “Anh không cần lo lắng cho tôi. Tôi đã sống sót qua cái chết. Không có gì có thể hủy hoại tôi nữa.”
Đúng lúc đó, Lê Mai xuất hiện. Cô ta đứng ở cửa quán, ánh mắt rực lửa. Cô ta chắc chắn đã theo dõi Trần Bách. “Bách, anh đang làm gì ở đây với con tiện nhân này?”
Trần Bách giật mình quay lại. “Mai! Em nói gì vậy?”
Lê Mai bước đến gần, nhìn chằm chằm vào tôi với ánh mắt căm hờn. “Mày nghĩ mày sống lại rồi là có thể cướp chồng tao sao? Mày mơ đi!”
“Cướp chồng?” Tôi cười khẩy. “Cô Lê Mai, cô nhầm rồi. Tôi không cần cướp. Tôi chỉ muốn đòi lại công bằng cho những gì cô và chồng cô đã gây ra.”
“Công bằng ư?” Lê Mai cười phá lên. “Mày có quyền gì mà đòi công bằng? Mày chỉ là một con nhỏ nghèo hèn, không cha không mẹ, bị tao vứt bỏ như một món đồ cũ.”
Những lời nói của cô ta như những nhát d.a.o đ.â.m vào tim tôi. Tôi cảm thấy một sự tức giận bùng lên dữ dội. Tôi đã cố gắng kiềm chế, nhưng những lời miệt thị đó đã vượt quá giới hạn.
“Cô nói đúng,” tôi đáp, giọng tôi lạnh lùng đến đáng sợ. “Tôi là người không cha không mẹ. Nhưng tôi sẽ cho cô thấy, một người không có gì để mất thì nguy hiểm đến mức nào.”
Lê Mai định lao vào tôi, nhưng Trần Bách kịp thời cản lại. “Mai! Dừng lại đi!”
“Anh bênh vực nó sao?” Lê Mai gào lên, đôi mắt cô ta đỏ ngầu. “Anh vẫn còn tình cảm với nó đúng không?”
“Không phải vậy,” Trần Bách cố gắng giải thích. “Em đừng hiểu lầm.”
“Tôi đã nhìn thấy tất cả,” Lê Mai nói, chỉ tay vào tôi. “Con tiện nhân này đã quay lại để phá hoại gia đình chúng ta. Anh phải đuổi nó đi!”
Tôi nhìn Mai, rồi nhìn Bách. Họ đang giằng co, tranh cãi. Hình ảnh đó khiến tôi cảm thấy hả hê. Đây mới chỉ là khởi đầu của sự sụp đổ của họ. Tôi sẽ không dừng lại. Tôi sẽ khiến họ phải trả giá đắt cho những gì đã gây ra cho tôi. Và tôi sẽ không bao giờ tha thứ. Tôi sẽ khiến Trần Bách phải hối hận vì khoảnh khắc anh ta quay lưng lại, bỏ mặc tôi chìm xuống đáy hồ. Kế hoạch của tôi đang dần đi đến hồi kết, và tôi sẽ không để bất kỳ ai cản trở. Đặc biệt là những kẻ đã cướp đi tất cả của tôi.