Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau cuộc đối đầu tại quán cà phê, mọi chuyện trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Lê Mai không ngừng quấy rối tôi, từ những cuộc gọi nặc danh đến việc thuê người theo dõi. Cô ta muốn tôi biến mất, nhưng tôi đã quá quen với những trò bẩn thỉu đó rồi.
Trần Bách thì tỏ ra hoảng sợ. Anh ta liên tục gọi điện cho tôi, cố gắng thuyết phục tôi từ bỏ. Anh ta thậm chí còn đề nghị một khoản tiền lớn để tôi rời khỏi thành phố. Nhưng tôi không cần tiền của anh ta. Tôi cần sự công bằng.
“Lan, em hãy nghĩ lại đi,” Trần Bách nói trong một cuộc gọi. “Gia đình Mai rất có thế lực. Em không thể thắng họ đâu. Hãy đi đi, anh sẽ đảm bảo em có một cuộc sống mới.”
“Anh Bách, anh nghĩ tôi là ai?” Tôi đáp lại, giọng tôi lạnh như băng. “Tôi không phải là món đồ để anh mua chuộc. Anh và Mai sẽ phải trả giá cho những gì đã làm.”
“Em muốn gì?” Trần Bách gầm lên, sự hoảng sợ biến thành tức giận. “Em muốn hủy hoại anh và Mai đúng không? Anh sẽ không để em làm vậy!”
“Anh sẽ không có quyền lựa chọn,” tôi nói, rồi cúp máy. Đã đến lúc tôi phải hành động. Những bằng chứng tôi thu thập được không chỉ đủ để làm sụp đổ sự nghiệp của Trần Bách và Lê Mai, mà còn có thể khiến cả tập đoàn Đông Á lung lay.
Tôi quyết định công khai mọi thứ. Nhưng không phải bằng cách tung tin đồn trên mạng xã hội. Tôi sẽ dùng con đường chính thống, con đường pháp luật, để họ phải đối mặt với sự thật một cách công khai và minh bạch nhất.
Tôi liên hệ với một luật sư uy tín, trình bày tất cả những bằng chứng về việc rửa tiền, gian lận trong dự án bất động sản của Đông Á. Luật sư của tôi, ông Phan, là một người rất kinh nghiệm và chính trực. Ông ấy lắng nghe tôi một cách chăm chú, ánh mắt ông lộ rõ sự kinh ngạc.
“Những bằng chứng này rất thuyết phục, cô An Nhiên,” ông Phan nói. “Nếu đúng như cô nói, đây là một vụ án rất lớn. Cô có chắc mình sẵn sàng đối mặt với một tập đoàn quyền lực như Đông Á không?”
“Tôi đã sẵn sàng, thưa ông,” tôi đáp, không chút do dự. “Tôi muốn công lý phải được thực thi.”
Ông Phan bắt đầu chuẩn bị hồ sơ, và không lâu sau, một vụ kiện đã được đệ trình lên tòa án. Tin tức về vụ kiện gây chấn động giới kinh doanh. Tập đoàn Đông Á, với uy tín bấy lâu nay, bỗng chốc trở thành tâm điểm của sự chú ý và những lời đồn thổi.
Trần Bách và Lê Mai đã triệu tập một cuộc họp báo khẩn cấp để bác bỏ mọi cáo buộc. Họ xuất hiện với vẻ mặt kiêu ngạo, tuyên bố rằng đó chỉ là những lời vu khống vô căn cứ nhằm hạ bệ Đông Á.
“Chúng tôi sẽ kiện ngược lại bất kỳ ai dám bôi nhọ danh dự của tập đoàn và gia đình chúng tôi!” Lê Mai tuyên bố hùng hồn trước báo giới, nhưng ánh mắt cô ta lại lộ rõ sự lo lắng.
Tôi ngồi nhà, theo dõi cuộc họp báo qua tin tức. Tôi mỉm cười. Họ càng vùng vẫy, họ càng lún sâu vào vũng bùn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Không chỉ có vụ kiện, tôi còn gửi một số bằng chứng quan trọng đến cơ quan điều tra kinh tế. Với những thông tin đó, cảnh sát đã nhanh chóng vào cuộc. Tôi biết, một khi cơ quan chức năng đã vào cuộc, mọi chuyện sẽ không thể giấu giếm được nữa.
Một ngày nọ, tôi nhận được giấy triệu tập từ tòa án. Phiên điều trần đầu tiên đã được ấn định. Đây là lúc tôi sẽ đối mặt với Trần Bách và Lê Mai một lần nữa, nhưng lần này là trên một sân khấu công khai, với sự chứng kiến của pháp luật.
Trước ngày ra tòa, Bà Mây gọi điện cho tôi. “Con bé phải cẩn thận. Lũ người đó sẽ không từ thủ đoạn nào đâu.”
“Con biết mà, bà,” tôi đáp. “Con đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi chuyện.”
Ngày diễn ra phiên điều trần, tôi bước vào tòa án với một tâm thế vững vàng. Tôi mặc một bộ vest công sở trang nhã, mái tóc búi cao gọn gàng. Tôi không muốn mình trông giống một nạn nhân, mà là một người đang đòi lại công lý.
Trần Bách và Lê Mai đã có mặt. Họ ngồi ở phía đối diện, gương mặt căng thẳng. Khi ánh mắt Trần Bách chạm vào tôi, anh ta run rẩy. Anh ta chắc chắn đã biết tôi là Nguyễn Lan rồi. Sự thật đã không thể che giấu được nữa.
Lê Mai thì nhìn tôi với ánh mắt đầy căm thù. Cô ta muốn xé xác tôi ra. Nhưng trong môi trường tòa án, cô ta không thể làm gì được.
Phiên điều trần bắt đầu. Tôi đứng trước tòa, trình bày những bằng chứng của mình một cách rõ ràng và mạch lạc. Tôi kể về những gian lận tài chính, những con số bị bóp méo, và cả sự thao túng của Lê Mai.
Luật sư của Đông Á cố gắng phản bác, nhưng những bằng chứng tôi đưa ra quá xác đáng. Họ không thể chối cãi. Trần Bách ngồi đó, mặt tái mét. Anh ta không còn vẻ tự tin kiêu ngạo nữa, thay vào đó là sự sợ hãi và tuyệt vọng.
“Thưa tòa, bị cáo Trần Bách và Lê Mai đã có những hành vi gây thiệt hại nghiêm trọng cho tập đoàn và các cổ đông,” luật sư của tôi kết luận.
Khi đến lượt Trần Bách bị thẩm vấn, anh ta tỏ ra lúng túng. Anh ta cố gắng quanh co, đổ lỗi cho cấp dưới, nhưng những câu hỏi của luật sư và công tố viên quá sắc bén.
“Bị cáo Trần Bách, vào đêm tiệc cưới của bị cáo, có phải bị cáo đã nhìn thấy Nguyễn Lan ngã xuống hồ nước phía sau khách sạn không?” Công tố viên đột nhiên hỏi, ánh mắt ông ta nhìn thẳng vào Trần Bách.
Cả khán phòng lặng đi. Câu hỏi này không liên quan đến vụ án kinh tế, nhưng nó lại chạm đến một bí mật kinh hoàng. Lê Mai ngồi bật dậy, định phản đối, nhưng bị luật sư của mình giữ lại.
Trần Bách tái mét mặt mày. Anh ta nhìn tôi, rồi nhìn Lê Mai. Anh ta không nói được lời nào. Anh ta bị dồn vào chân tường. Ánh mắt anh ta lộ rõ sự hoảng loạn. Anh ta biết, sự thật sắp bị phơi bày. Khoảnh khắc anh ta quay lưng đi, khoảnh khắc anh ta bỏ mặc tôi c.h.ế.t đuối, sẽ bị tiết lộ trước tất cả mọi người. Anh ta đã cố gắng chôn vùi quá khứ, nhưng bây giờ, quá khứ đã sống dậy để đòi lại tất cả.