Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
22
Sau bữa sáng, tôi cứ trầm tư mãi về tên của nam sinh đó, cảm thấy hình như đã nghe ở đâu.
Mãi đến khi Lâm Hi Hi vỗ đùi đánh bốp, biểu cảm đột nhiên trầm xuống.
Bảo Bảo, đột nhiên nhớ ra một chuyện.''
''Gì thế?''
Lâm Hi Hi lật điện thoại, đột nhiên tìm ra một người từ danh sách WeChat.
Tôi liếc nhìn ghi chú, đúng là cái tên khoa Máy tính bị Tống Văn Khanh loại bỏ thẳng tay.
''Sao cậu có WeChat của hắn ta.''
Lâm Hi Hi nghi ngờ nhìn tôi, ''Cậu thật sự không nhớ hắn ta sao, đã nhắc với cậu rồi.''
''… Không có ấn tượng gì.''
Lâm Hi Hi nheo mắt, ''Hắn ta trước đây từng muốn theo đuổi cậu.''
''?''
23
Tống Văn Khanh đã một thời gian không tìm tôi học đàn nữa.
Lúc tình cờ gặp Lâm Phàm sau giờ học, mới phát hiện hôm nay chỉ có mình nó.
Lâm Hi Hi thắc mắc đi vòng quanh nó một vòng, ''Sao chỉ có mình cậu thôi.''
''Anh bạn tôi đi biểu diễn tài năng rồi.''
''Biểu diễn tài năng?''
Lâm Phàm lắc lư, hạ giọng, ''Ban đầu anh bạn không cho tớ nói với người khác.''
''Nhưng bọn mình thân thiết, bí mật nói cho các cậu.''
''Cậu ấy đi đánh đàn rồi, hình như là một cuộc thi gì đó.''
''Nói chung cậu ấy đánh đàn rất cừ, có cơ hội tao lén chụp cho các cậu xem.''
''Người khác không biết đâu.''
……
Những lời sau tôi đều không nghe rõ.
Năm chữ [Đánh đàn rất cừ] cứ quanh quẩn mãi trong đầu tôi.
Tôi mở điện thoại, tìm lại đoạn chat lúc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tống Văn Khanh: [Lâm Phàm nói bạn chơi piano rất giỏi.]
[Có thể dạy tôi đơn giản một chút được không?]
[Tôi không biết lắm.]
''…''
24
Tôi chìm vào suy tư.
Gai xương rồng
25
Tống Văn Khanh trở lại rồi.
Lúc lên lớp tôi ngồi cạnh cửa sổ liếc nhìn xuống dưới.
Ở dưới lầu thấy Tống Văn Khanh, dù từ cổng trường nào đi nữa cũng không thể nào thuận đường đến đây.
Trong tay cậu ấy cầm một chiếc hộp tinh xảo, dựa vào tường.
[Mặt trời chói quá.]
[Còn bao lâu nữa mới tan học.]
[Muốn gặp.]
Mấy chữ đơn giản, từng chút một ùa vào tai tôi.
Tôi nghe rồi nghe, cảm thấy tai dần nóng lên.
Lâm Hi Hi áp sát lại, ''Cậu bị sốt à?''
''Không.''
''Vậy sao mặt đỏ thế.''
Tôi xấu hổ đảo mắt né tránh, ''Mặt trời chiếu thôi.''
Trong lúc chờ tan học, ánh mắt tôi luôn dán xuống dưới lầu.
Bên ngoài lạnh lùng của Tống Văn Khanh, nội tâm lại rất nhiều chuyện.
Trong tay cậu ấy lần một chiếc hộp, đang suy nghĩ làm sao để đưa chiếc hộp này cho tôi một cách ''tình cờ'' mà không đường đột.
Nghĩ mãi, cậu ấy đột nhiên ngẩng đầu.
Tôi theo ánh mắt cậu ấy nhìn lại, không xa, có một nam sinh cũng đi tới.