Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

18

Âm thanh hạt mưa rơi trên mặt ô lộp bộp.

Nhịp tim tôi đập thình thịch.

Tâm tư của Tống Văn Khanh cũng theo đó mà rối bời.

[Sao cô ấy mặc ít thế.]

[Không lạnh sao.]

[Hôm nay gió lạnh lắm.]

[Tìm cơ hội nhắc cô ấy một chút.]

[Chà, mình lắm mồm thật.]

Tôi im lặng lắng nghe, lại liếc nhìn chàng trai mặt lạnh như tiền ngồi bên cạnh.

Hóa ra, vẫn có người mang hai bộ mặt.

Ngụy trang hoàn hảo không một kẽ hở.

19

Mưa liên tục mấy ngày, Tống Văn Khanh luôn tìm được đủ lý do để cùng tôi chung một chiếc ô.

Khi che ô, cậu ấy luôn nghiêng mặt ô về phía tôi một chút.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, các ngón tay tôi khẽ chạm vào nhau, nhịn lâu lắm rồi, cuối cùng vẫn không nhịn được.

''Ngày nào cậu cũng tình cờ xuất hiện ở chỗ chúng tôi như vậy sao?''

Tống Vn Khanh khẽ dừng lại một chút không đáng kể, quay sang hỏi ngược lại tôi, ''Cậu cũng thấy trùng hợp à?''

''… Cậu không thấy sao?''

''Có chứ,'' Tống Văn Khanh gật đầu đạm bạc, ''Tôi cảm thấy có lẽ là duyên phận.''

Nói xong, cậu ấy cúi mắt nhìn tôi, nghiêm túc hỏi, ''Cậu nghĩ sao?''

Tôi nghĩ gì cơ.

Tôi im lặng thu lại tầm mắt.

Nhìn vẻ ngoài cết mà vẫn cứng miệng của Tống Văn Khanh, tôi đột nhiên muốn biết.

Nếu chọc thủng chuyện tôi nghe thấy tâm tư của cậu ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Trên khuôn mặt lạnh lùng đó, sẽ xuất hiện biểu cảm gì.

20

Sáng sớm tinh mơ, không ngoài dự đoán, tôi lại thấy Tống Văn Khanh và Lâm Phàm từ xa tới tấp đến nhà ăn số 8.

Lâm Phàm Khanh tay, trên mặt không còn oán trách nữa.

''Cậu đừng nói, đột nhiên hiểu tại sao mày cứ phải đến nhà ăn này ăn cơm rồi.''

Tống Văn Khanh liếc nhìn nó một cái, ra hiệu cho nó tiếp tục nói.

Tôi cũng nhìn theo.

''Mày nói không sai,'' Lâm Phàm vỗ tay, ''Cơm nhà ăn này đúng là ngon hơn chỗ bọn mình.''

''…''

''Sau này ngày nào bọn mình cũng đến đây ăn.''

Tống Văn Khanh gật đầu tán thành, ''Được.''

21

Lúc ăn cơm, tôi và Lâm Hi Hi ngồi một bên, bọn họ ngồi đối diện.

Bàn bạc chuyện sinh nhật Lâm Phàm.

Lâm Phàm thích náo nhiệt, Lâm Hi Hi cũng thích hùa theo, hai người bàn bạc mời những ai.

Khi nói đến tên một nam sinh cùng khóa khoa Máy tính, Tống Văn Khanh vốn đang im lặng bỗng lên tiếng.

''Đừng mời hắn ta.''

''Hả?'' Lâm Phàm đang hứng khởi ngẩng đầu, ''Tại sao.''

''Không thích.'' Tống Văn Khanh cúi mắt, ''Hắn đi thì tao không đi.''

''Được được được.'' Lâm Phàm gật đầu, gạch tên hắn ta.

Giây tiếp theo lại cảm thấy không đúng, ''Thằng bạn này, tao nhớ buổi tụ tập mạo hiểm lần đó hắn đã định đến, mày cũng không đồng ý.''

''Ừ.'' Tống Văn Khanh lạnh lùng gật đầu, ''Tại sao phải đồng ý.''

''Đông người náo nhiệt mà, với lại thằng bạn này cũng không trêu chọc mày đâu.'' Lâm Phàm cắn một miếng bánh bao, phát hiện ra điều không đúng.

Nó tiến lại gần Tống Văn Khanh, ''Mày không ổn.''

Tống Văn Khanh nói ngắn gọn, ''Nhìn thấy hắn phát ngán.''

Gai xương rồng