Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
11
Ngày lễ tốt nghiệp,
Tôi đến đón Châu Du Bạch tan học sớm.
Để thể hiện sự coi trọng đối với buổi dạ hội tối nay, tôi đặc biệt thay một chiếc váy dài cúp n.g.ự.c màu đỏ hàng hiệu cao cấp.
Châu Du Bạch nhìn tôi, ánh mắt tối lại.
“Sao vậy, không đẹp sao?”
Tôi bị cậu ta nhìn mà có chút thấp thỏm, dò hỏi.
Mấy năm nay hình tượng của tôi là góa phụ hào môn, nên vẫn luôn ăn mặc rất giản dị.
Lâu quá không mặc đồ quá nổi bật, có chút không quen.
“Không phải, là quá đẹp.”
Châu Du Bạch đặt hai tay lên vai trần của tôi, giọng nói có chút trầm.
“Lạnh không?”
“Không lạnh, tôi có mang áo khoác rồi, ở trong xe.”
Ánh mắt của cậu ta quá thẳng thừng, nhìn tôi nói chuyện có chút lắp bắp.
“Vậy lên xe đi, đưa cô đi ăn tối.”
Địa điểm tổ chức dạ hội là Nhà hát lớn trung tâm thành phố.
Khoảng cách từ nhà khá xa, tôi định ăn tối xong ở ngoài rồi cùng Châu Du Bạch đến đó luôn.
“Được.”
Châu Du Bạch vừa mới kéo cửa xe.
Một cô gái tóc tết hai b.í.m ngượng ngùng chặn cậu ta lại.
“Châu Du Bạch… Em vừa may mắn giật được hai vé concert.”
“Nghe nói anh cũng thích ca sĩ này, chúng ta đi cùng nhau nhé.”
“Bạn cùng phòng của em đều không rảnh đi cùng, em lại thấy đi một mình không có hứng thú.”
Cô bé dứt hơi nói xong, mong chờ nhìn Châu Du Bạch.
Đây là đang muốn tỏ tình đây mà.
Tôi thức thời chuẩn bị lên xe trước.
“À, hai đứa cứ nói chuyện đi.”
“Cứ từ từ, không vội đâu, tôi vào xe đợi con.”
Châu Du Bạch lại ôm lấy vai tôi, giữ chặt tôi tại chỗ.
Cô gái ngẩn ra một chút “Hai người…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Con đừng hiểu lầm, tôi là…”
Tôi vừa nói được nửa câu đã bị Châu Du Bạch cắt ngang.
Vẻ mặt cậu ta lãnh đạm, cười một cách xã giao.
“Xin lỗi, cô ấy không cho tôi đi quá gần với người khác giới.”
Cái quái gì vậy,
Rõ ràng tôi là đang giáo dục cậu ta đừng có trăng hoa lăng nhăng như bố cậu ta mà.
Hơn nữa câu này sao lại nghe kỳ cục thế chứ.
Cô bé da mặt mỏng, lập tức chạy biến đi.
“Con nói linh tinh gì đó? Tôi khi nào không cho con quen bạn gái chứ.”
Châu Du Bạch buông tôi ra, chớp chớp mắt.
“Không có sao?”
“Vậy có thể là con nhớ nhầm rồi.”
Nhất thời nghẹn lời, tôi lạnh lùng nhìn cậu ta.
“Con mà còn giả vờ thử xem.”
“Khương Thư Đường, con sai rồi.”
Cậu ta giơ tay đầu hàng, vẻ mặt đáng thương.
“Sau này bớt lấy tôi ra làm lá chắn đi, nếu con không thích người ta thì con cứ từ chối thẳng thắn, nói như vậy người ta sẽ hiểu lầm đó.”
“Hiểu lầm gì?”
Châu Du Bạch vô tội nhìn tôi, thuần thục giả vờ đáng yêu.
“… Hiểu lầm con thích tôi.”
“Nhưng con đúng là thích cô mà.”
Cậu ta cười lười biếng, ý tứ trong lời nói bỗng chốc nửa thật nửa giả.
“Tôi là mẹ của con!”
Tim tôi thắt lại, tôi theo bản năng phản bác.
“Đ ụ mẹ cô.”
Châu Du Bạch lạnh lùng cười một cái, thầm mắng.
“Con nói cái gì?”
“Không có gì.”
“Lẩm bẩm cái gì vậy.”
“Giận rồi sao? Con chỉ đùa thôi mà.”
Châu Du Bạch đưa tay lên một cách tự nhiên véo má tôi, dịu dàng dỗ dành.