Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ả bắt đầu diễn, nước mắt đã rưng rưng chực chờ.
Cứ như thể tôi nói thêm một câu hay nhìn ả thêm một cái thôi là nước mắt ả sẽ tuôn như mưa lũ đến nơi.
“Cô vừa thích anh trai anh ấy, vừa muốn tận hưởng sự quan tâm của anh ấy, núp dưới danh nghĩa bạn thân để làm mấy chuyện mờ ám, coi anh ấy là thế thân. Hai người họ đâu có giống nhau, đừng bảo với tôi là cô thích cả hai chỉ vì họ có chung khuôn mặt đấy nhé.”
“Em chưa từng bảo anh ấy thích em.”
Cuối cùng thì ả cũng khóc thật.
“Nhưng cô không từ chối sự tốt bụng của anh ấy, cô cho anh ấy hy vọng, cô trói chân anh ấy.”
Tôi lạnh lùng nhìn ả.
“Chị Tô, dù chị và anh ấy đã kết hôn, nhưng tình cảm giữa em và anh ấy từ thuở bé đâu phải là thứ mà chị có thể định nghĩa được, nếu anh ấy biết chị sỉ nhục em như thế này…”
Ả vừa khóc vừa ngước mặt lên, nhìn chằm chằm tôi.
Ha, đúng là một đóa bạch liên hoa chính hiệu, còn dám lôi cả anh ra để hù tôi.
Hù tôi hả?
“Xin lỗi, đổi giúp mình ly cafe khác được không? Ly này nguội tanh rồi, hơi ghê cổ.”
Tôi im lặng vài giây, sau đó mỉm cười gọi phục vụ.
Lý Thiến thấy tôi dịu giọng thì có vẻ yên tâm, đắc ý nhìn tôi.
“Ồ, thì ra hai người là bạn từ thuở nhỏ.”
“Đúng vậy, Tạ Nhiên hồi bé bị bố đá nh bao nhiêu trận, trốn nhà đi bao nhiêu lần, lần đầu tiên được nhận thưởng, lần đầu tiên khóc… em đều biết hết.”
Ả nói, vẻ mặt đầy tự hào.
Tôi thừa biết ả đang ám chỉ điều gì: Cô là cái thá gì chứ, cô chỉ là kẻ được nhét vào cuộc hôn nhân này thôi, Tạ Nhiên đâu có yêu cô.
“Dĩ nhiên là cô biết hết rồi.”
Tôi nhún vai.
“Anh trai anh ấy là Tạ Dương, tính tình điềm đạm, học giỏi từ bé, được ông nội cưng chiều hết mực. Còn Tạ Nhiên thì ngỗ nghịch từ nhỏ, lại còn là trùm trường, suốt ngày trốn học đánh nhau, học hành thì chẳng ra gì.”
“So ra thì cô thấy Tạ Dương có tương lai hơn, có khả năng thừa kế gia nghiệp hơn, nên cô đã chọn anh ta.”
“Nhưng ai ngờ, Tạ Dương thì học giỏi thật đấy, nhưng lại chỉ thích nghiên cứu khoa học, sau khi đi du học thì chẳng thèm ngó ngàng gì đến công ty.”
“Ngược lại, Tạ Nhiên dù không thích đọc sách nhưng vừa tốt nghiệp đã về nhà gánh vác sự nghiệp, đưa công ty lên đến vị thế như ngày hôm nay.”
“Giờ thì cô hối hận rồi, nên mới vin vào cớ tìm anh trai anh ấy để bám riết lấy anh ấy.”
…
Tôi cầm tách cafe lên, nhấp một ngụm:
“Muốn tôi nói tiếp không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đến tôi còn thấy bực thay cho anh.
Cứ nghĩ đến những dòng nhật ký trong cuốn sách kia là lòng tôi lại quặn thắt.
Bây giờ anh gặp bao nhiêu mỹ nữ mà chẳng được, sao có thể còn vương vấn ả, chẳng qua chỉ là chút rung động đầu đời mà thôi.
Nhưng ả lại coi đó là thứ để lợi dụng anh.
Lợi dụng tình cảm chân thành của người khác, đúng là đáng bị nguyền rủa.
Mặt ả biến sắc ngay lập tức, đến khóc cũng không khóc nổi.
“Lý Thiến, muốn đổi đời thì trước hết hãy soi gương xem mình có cái tố chất đó không đã.”
“Ngay từ đầu đã chọn sai rồi, giờ muốn đánh lại ván cờ à? Muộn rồi cưng ạ.”
Nói xong, tôi không muốn phí thời gian với ả nữa, đứng dậy định rời đi.
Ai ngờ ả tức điên lên, túm lấy ly cafe vừa được mang ra hất thẳng vào người tôi.
Cafe không quá nóng, nhưng mà, tóc tôi vừa mới làm xong đó!
Trong một khắc, sự thanh lịch, đoan trang, lễ phép trong tôi bay biến sạch sành sanh.
Tôi phải cho ả biết tay mới được!
Tôi giáng cho ả một cái tát trời giáng.
Ả cũng không vừa, nhào tới túm tóc tôi.
Thế là tôi và ả lao vào nhau như hai con gà chọi.
Nửa tiếng sau, tôi ngồi thẫn thờ trong đồn cảnh sát.
Áo tôi bị giật đứt mấy cái cúc, một bên bông tai cũng không cánh mà bay.
Ả thì còn thảm hơn, mặt đầy dấu tay, làn da trắng nõn nà in hằn năm ngón tay đỏ ửng, bộ nail kim cương tôi vừa mới làm đâu phải để trưng cho đẹp.
Cảnh sát gọi cho Tạ Nhiên, tôi chẳng hề nao núng.
“Tôi đi vệ sinh một lát.”
Tôi cười nói với viên cảnh sát, vẻ mặt bình tĩnh đến lạ.
Nhưng khi tôi vừa bước vào nhà vệ sinh, đóng sầm cửa lại thì không kìm được mà gào lên.
C hế t tiệt, lúc nãy ả đẩy tôi, eo tôi đập trúng cạnh bàn.
Ả còn cào xé lưng tôi mấy phát nữa, giờ rát hết cả lên.
Tôi sắp khóc đến nơi rồi.
Nhục nhất là, tôi lại không phải đối thủ của ả.
Dù không muốn thừa nhận nhưng tôi đã thua, thua thật rồi.
Mất mặt quá đi.