Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh lại định chải tóc cho tôi, tôi từ chối ngay, nhưng anh cứ đòi!
Tôi thở dài: "Bẩn lắm, em cả tuần chưa gội đầu rồi."
Vừa bết vừa dính, thú thật, chính tôi còn ghét mình nữa là.
"Không bẩn." Anh nói tỉnh bơ, tôi suýt nữa thì tin thật.
Cuối cùng anh cũng chải tóc cho tôi, rồi đi vào nhà vệ sinh.
"Không bẩn sao còn rửa tay?"
Thấy chưa, anh vẫn chê tôi bẩn.
Tôi tủi thân ghê gớm.
"Không phải chê em bẩn, mà là anh muốn bế con." Anh chỉ vào thằng nhóc đang mở mắt nhìn mình.
Thằng bé có vẻ tò mò về gã say rư ợu này, không khóc không quấy, chỉ mở to mắt nhìn anh.
"Chào con, ba đây." Anh cúi xuống, nhẹ nhàng bế con lên.
"Ai cho phép?" Tôi cạn lời với anh luôn.
"Con trai cho phép rồi." Anh cười chỉ vào đứa bé trong lòng, "Con đang cười kìa."
Nhìn thằng nhóc con vừa nãy còn khóc đỏ cả mặt, giờ lại cười tít mắt trong lòng anh, tôi thấy vừa ấm áp vừa bực mình.
Đúng là đàn ông đều đáng ghét.
Mới tí tuổi đã bênh vực "cẩu nam nhân" rồi.
Đúng là "chó ngáp phải ruồi."
Tuy trong lòng bực bội, nhưng thấy con cười, tôi lại không kìm được mà khóc.
Tạ Nhiên đang trêu con thì thấy tôi khóc, anh bỗng hốt hoảng: "Sao vậy em?"
Anh vừa ôm con vừa tiến lại gần tôi, hỏi nhỏ.
"Không sao." Tôi cũng không biết vì sao mình lại khóc nữa.
Chắc là tại mang th ai mệt mỏi quá.
Sinh con đau đớn quá.
Nuôi con vất vả quá.
Nhưng, anh đến rồi, con lại ngoan ngoãn lạ thường.
Giống như cuộc đời tuyệt vọng bỗng dưng được ánh mặt trời chiếu sáng, chói lóa quá nên tôi khóc.
"Không sao mà lại khóc?" Anh vẫn hỏi.
"Em dở hơi tí thôi, không được à?" Tôi trùm chăn kín mít, khóc thút thít.
Bên ngoài chăn im lặng một lúc.
Rồi bảo mẫu vào bế con ra.
Tôi cứ tưởng anh cũng đi rồi, kéo chăn ra thì thấy anh vẫn ngồi đó.
Anh ngồi im bên giường, nhìn tôi chằm chằm.
"Vậy sao em không nói cho anh biết sớm hơn?"
"Nói cho anh biết để làm gì? Để anh bắt em bỏ con à?" Tôi xéo xắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Mặt anh tái mét.
"Em nghĩ anh như vậy hả? Em nghĩ Tạ Nhiên này lại bắt người mình yêu bỏ con sao?"
"Người yêu của anh nhiều như mắc cửi, anh muốn có con thì thiếu gì người sinh cho."
Mặt anh lại càng khó coi hơn, anh im lặng một lúc rồi hạ giọng: "Ngoài em ra, anh chưa từng qua lại với ai."
Chưa từng qua lại với ai? Tôi ngỡ ngàng thật sự.
Nhớ lại đêm đó, anh sung sức như vậy, tôi còn tưởng anh kinh nghiệm đầy mình rồi chứ.
"Ai tin?"
Anh cúi xuống nhìn tôi, nhỏ giọng: "Em có chút lương tâm nào không vậy, đêm đó anh đau đến mất ngủ."
Tim tôi hẫng một nhịp.
Suýt nữa thì tôi tin rồi, mất ngủ nên tiện thể hành hạ tôi luôn chứ gì?
"Tạ Nhiên, anh còn biết xấu hổ không vậy?"
"Có những lúc không cần." Anh nâng mặt tôi lên, cúi xuống hôn.
Tôi bị nụ hôn bất ngờ của anh làm cho choáng váng.
Anh ôm chặt tôi vào lòng, nhẹ nhàng hôn tôi.
"Là anh sai, anh đến muộn quá."
Anh ôm tôi, an ủi hết lần này đến lần khác.
Tôi lại đắm chìm trong sự dịu dàng của anh, bao nhiêu lời thề không để ý đến anh đều vứt hết ra sau đầu.
Hình như mọi thứ đang sụp đổ, mất kiểm soát…
Tôi không biết mình đang làm gì nữa.
—
Tạ Nhiên ở lại nhà tôi.
Ngày nào anh cũng thay bỉm cho con, dỗ con ngủ, dỗ xong lại đến trò chuyện với tôi.
Tôi lại thấy giằng xé.
Mẹ tôi khuyên: "Giờ Tạ Nhiên bỏ cả công việc, chuyên tâm ở bên con, chăm sóc con, cuối cùng con cũng có ngày hạnh phúc rồi."
"Nhìn là biết, nó vẫn còn thương con, hai đứa cứ thử lại xem sao."
…
Mặc kệ mẹ tôi khuyên thế nào, tôi vẫn không thể gỡ bỏ được khúc mắc trong lòng.
Lúc thì mong chờ những ngày có anh ở bên.
Lúc thì lại sợ đây chỉ là ảo ảnh, biết đâu có ngày Lý Thiến gọi một tiếng là anh lại bỏ đi.
Vậy nên tôi vẫn luôn lạnh nhạt với anh.
Bảo mẫu bế con đến thì Tạ Nhiên lại bế lấy, "Pha sữa đi, để Minh Nguyệt nghỉ ngơi."
"Bú sữa mẹ tốt hơn cho con chứ."
"Đúng vậy, sức đề kháng của con sẽ tốt hơn."
Mẹ tôi và bảo mẫu đồng thanh nói.
"Cô ấy đang không khỏe, cần nghỉ ngơi nhiều hơn." Anh vẫn khăng khăng: "Con không phải là tất cả, cô ấy quan trọng hơn."