Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh đuổi khéo mẹ và bảo mẫu ra ngoài, một mình chăm sóc tôi và con.
Tôi nhìn anh thuần thục thay bỉm, thay xong lại đi pha sữa, pha xong lại dỗ con, cho con bú…
Từ chỗ lóng ngóng vụng về ban đầu đến giờ đã quen tay.
Dỗ con ngủ xong, anh lại xoa bóp chân cho tôi, bảo tôi vận động nhiều hơn.
"Anh không mệt sao?" Tôi hỏi anh.
Tôi không biết anh lấy đâu ra sức lực, thật ra cả tuần nay anh cũng gần như không ngủ.
Quầng thâm mắt càng ngày càng rõ.
"Không mệt." Anh tiếp tục xoa bóp chân cho tôi.
"Em thấy mệt."
Anh dừng tay, "Mệt thì nghỉ đi, anh ở đây mà."
"Sao vậy?" Thấy tôi bỗng dưng khóc, anh hốt hoảng.
"Em không hiểu sao mình lại sinh con ra nữa." Tôi nằm đó, lặng lẽ rơi nước mắt.
Anh cúi xuống ôm tôi thật chặt: "Tại anh hết, sau này không sinh nữa có được không?"
Sau này? Liệu có sau này không?
Chắc tôi bị trầm cảm sau sinh thật rồi.
—
Sau này nghe mẹ tôi kể, Lý Thiến và Tạ Dương chia tay thật rồi, vì Tạ Dương đính hôn, mà cô dâu không phải cô ta.
"Anh trai nó cũng tàn nhẫn thật, người ta bỏ cả công việc chạy sang đó học, thế mà nó lại đi đính hôn với người khác."
"Vẫn là Tạ Nhiên đáng tin hơn, mấy hôm nay, mẹ thấy anh ta tự tay chăm sóc con và cháu, thật lòng đối tốt với con đó."
Tôi lại càng thêm lo lắng.
Đáng tin cái gì mà đáng tin.
Lý Thiến hết cửa với Tạ Dương rồi, tôi lại sợ cô ta quay về tìm Tạ Nhiên.
Tạ Nhiên đang bận pha sữa, tôi ôm con vào lòng, nhưng vừa vào tay tôi, thằng bé đã khóc ré lên, dỗ thế nào cũng không được, tôi buồn quá.
"Anh bế con đi đi, em không tranh với anh nữa, anh chăm sóc con giỏi hơn em, con cũng không b.ú mẹ nữa rồi, em vô dụng rồi."
Anh nhìn tôi không nói gì, chỉ xoa bóp giúp tôi thư giãn, dỗ dành: "Ngoan, nghỉ ngơi đi, đừng nghĩ ngợi lung tung."
"Em nói thật đó, dù sao Lý Thiến cũng chia tay anh trai anh rồi, coi như anh đợi được rồi còn gì."
Anh khựng lại, đáp: "Đừng nhắc đến người khác, không liên quan đến anh."
"Anh không cần để ý đến em đâu. Nếu em cứ thế này cả đời thì sao? Không thể khỏe lại được?" Tôi thở dài.
Người ta bảo trầm cảm sau sinh khó chữa lắm, cảm xúc của tôi rất dễ mất kiểm soát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi không biết làm thế nào mới khỏi, có khỏi được không nữa.
"Sao em cứ đẩy anh ra mãi thế?" Anh đột nhiên bùng nổ.
Người điềm tĩnh như anh mà cũng đỏ hoe cả mắt.
"Em không muốn bị ai thương hại. Một mình em vẫn sống tốt được."
"Đương nhiên em sống tốt được rồi." Anh vừa chỉnh lại quần áo cho tôi vừa lẩm bẩm: "Em có thể vừa 'ăn' anh hôm trước, hôm sau đã trở mặt, đòi quà, không cho thì bơ luôn."
"Có thể cả nửa tháng không thèm tìm anh, tìm đến chỉ vì ti ền."
"Có thể bụng mang dạ chửa con anh, vẫn cười nói vui vẻ với thằ ng khác, để anh mất ngủ triền miên."
"Thấy chưa, em giỏi sống một mình thật đấy."
"Chỉ có anh là khổ sở thôi."
"Anh tuần nào cũng bay sang Mỹ một chuyến, chỉ để lén nhìn em, nghe ngóng tin tức của em, mà lần nào cũng nghe được em cặp kè với trai mới."
"Anh là cái thá gì? Tô Minh Nguyệt, nói anh nghe xem, anh là cái thá gì?"
Anh lải nhải một tràng, rồi ngồi thụp xuống mép giường, lặng lẽ khóc.
Tôi sững cả người.
"Người anh thích chẳng phải là cô ta sao?" Tôi cũng òa khóc: "Em có bầu, còn đán h nhau với cô ta, hôm đó em đau muốn c hết, còn anh làm gì? Anh ôm cô ta đi b ệnh viện!"
"Đúng, em tham tiề n, anh nghĩ em thích ti ền của anh." Tôi sụt sịt mũi: "Em còn thấy mình ng u nữa, tham ti ền vậy mà lại l y h ôn với anh, em đ iên rồi chắc?"
"Anh xin lỗi..." Anh nén cảm xúc, ôm tôi vào lòng rồi cúi xuống hôn.
"Anh thừa nhận trước kia anh có cảm giác với cô ấy, nhưng chuyện đó là hồi cấp ba rồi. Anh cũng không biết đó là thích thật hay chỉ là thói quen. Nhưng từ khi gặp em... trong lòng anh không còn chỗ cho ai khác nữa."
"Còn em, cứ ngọt ngào với anh được mấy câu là lại sai anh m ua cái này cái kia, anh không biết em yêu anh thật lòng hay chỉ coi anh là ATM. Anh tức lắm, nên mới làm nhiều chuyện khiến em đau lòng."
"Anh xin lỗi, xin lỗi em."
"Đừng khóc mà, em khóc anh đau lòng lắm."
...
Anh hôn tôi rất lâu, rất lâu, đến khi con tỉnh giấc khóc ré lên, anh mới quyến luyến buông tôi ra, rồi bế con lên dỗ.
"Sau này chúng ta sống tốt với nhau nhé?"
Tim tôi đập thình thịch, đầu óc rối như tơ vò.
Sau đó anh vẫn ở lại chăm sóc mẹ con tôi.
Tối nào anh cũng ngủ cùng, một tay ôm con, một tay nắm tay tôi.
Cứ thế được một tháng.
Tình trạng của tôi dần tốt hơn.
Con cũng bớt khóc, bớt ốm vặt.
Cuộc sống bỗng dưng dễ thở hơn hẳn.