Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi mà không tới thì con trà xanh đó tối nay thể nào cũng leo lên giường anh cho coi, chẳng đến nửa tháng nữa là tôi lại phải mò tới uỷ ban thiết lập về trạng thái độc thân.

"Nhớ anh đó mà, em chờ anh về." Nói rồi, tôi ôm lấy vai anh, nhón chân hôn chụt lên má anh một cái.

Anh ngơ ngác đứng đó, nhìn tôi chằm chằm, không biết đang nghĩ cái gì nữa.

Đúng lúc tôi định lùi lại thì eo bỗng căng lên, anh ôm lấy tôi, cúi xuống hôn.

Nụ hôn bất ngờ làm tôi đơ cả người.

Tim bắt đầu đập loạn xạ, đầu óc trống rỗng.

Anh còn ác ý nhéo eo tôi một cái. "Diễn thì phải diễn cho trót chứ, làm cho có lệ vậy thì uổng công em lặn lội từ xa tới đây à?"

Nói xong, anh cùng trợ lý đi mất, bỏ lại mình tôi đứng ngẩn ngơ tại chỗ.

Đồ đàn ông c hết tiệt.

Nhưng mà, sao tôi lại có cảm giác hơi... "ghiền" thế này?

Tôi vội vã vỗ mạnh vào mặt mình, cố gắng tỉnh táo lại.

Sau khi anh đi, tôi ở lại khách sạn một mình, lại lôi điện thoại ra xem tin nhắn kia.

"Cô Tô, nếu bây giờ cô ly hôn với Tạ tiên sinh, số tài sản cô có thể được chia chỉ khoảng vài tỏi. Vì cô và anh ta kết hôn chưa được bao lâu, hơn nữa tài sản trước hôn nhân của anh Tạ đều đã được công chứng."

Tôi nhìn tin nhắn của luật sư Đàm mà lòng thấy hoang mang.

Đây là dòng tin nhắn tôi đã tranh thủ hỏi ông ta trong năm phút đứng c.h.ế.t trân ngoài cửa vừa nãy: "Nếu bây giờ tôi ly hôn với Tạ Nhiên thì tôi sẽ được chia bao nhiêu tài sản?"

Năm phút anh ta và Lý Thiến ở trong phòng "tình chàng ý thiếp", tôi đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất rồi.

Kết quả là chỉ chia được có vài tỏi thôi á? Dựa vào cái gì chứ!

Tôi lại nhắn tin hỏi tiếp: "Vậy phải làm thế nào mới được chia nhiều tài sản hơn ạ?"

"Mua bất động sản, mua sắm đồ đạc. Những thứ mua trong thời kỳ hôn nhân đều là tài sản chung của hai vợ chồng, ly hôn có thể chia đôi. Hoặc là sinh con."

Tôi tuyệt vọng thật sự. Từ khi kết hôn với Tạ Nhiên đến giờ, tôi chỉ mua sắm được vài bộ quần áo với túi xách, mấy thứ đó thì đáng giá bao nhiêu chứ.

Chu Văn gọi điện tới hỏi thăm tình hình chiến sự của tôi thế nào rồi.

Tôi như quả bóng xì hơi, ỉu xìu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Đừng nhắc nữa."

"Tụi nó làm thiệt hả?"

"Không biết." Tôi kể lại cho Chu Văn nghe chuyện Tạ Nhiên nói Lý Thiến là bạn gái của anh trai anh ta.

Hai đứa tôi phân tích nửa tiếng, cuối cùng cũng hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.

"Vậy là, Lý Thiến là con của dì giúp việc nhà anh ta, ba người lớn lên cùng nhau từ bé. Lý Thiến thích anh Tạ Dương trưởng thành, chín chắn, còn Tạ Nhiên thì thích Lý Thiến, nên Lý Thiến coi Tạ Nhiên là lốp dự phòng?"

"Má ơi, nhị thiếu gia nhà họ Tạ lại là một bad boy si tình. Tô Minh Nguyệt, bà đúng là Mary Sue được chọn để cảm hóa mấy em cún con đó."

"Mấy bộ truyện tổng tài ba xu chiếm hết spotlight trong não bà rồi." Tôi liếc xéo cô nàng.

"Thật mà, Tạ Nhiên ngầu đét luôn, vừa là trùm trường, vừa là dân chơi, lại còn là thương nhân m.á.u lạnh nữa chứ. Trời ơi, ai mà ngờ ổng lại là cún con si tình, slay dữ thần."

"Rồi sao nữa, kể tớ nghe coi, mấy bộ Mary Sue motip này thì diễn biến tiếp theo là gì?" Tôi vừa buồn cười vừa hỏi.

"Cậu sẽ thành sugar mommy của ổng, sống ở đáy xã hội, kiểu âm thầm hi sinh á. Xong ổng vì bạch nguyệt quang mà cả đời không thèm đụng tới cậu, cậu thủ tiết cả ngàn năm, tới lúc chịu hết nổi thì ly dị. Đoạn kết là ổng và bạch nguyệt quang tái hợp, rồi cùng nhau nuôi con của bạch nguyệt quang với anh trai ổng."

Tôi xám ngoét mặt mày.

Cẩu huyết hết sức.

Mà ngẫm lại cũng đúng.

Cưới nhau hai tháng rồi, Tạ Nhiên có thèm mó máy gì tới tôi đâu, hôn hít cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Đúng là y chang tiểu thuyết cmn luôn rồi.

Tối đó, Tạ Nhiên về khá muộn.

Tôi thức chờ anh ở phòng khách.

"Chưa ngủ hả?" Anh vừa nới cà vạt, vừa cởi áo khoác, trông có vẻ mood đang tụt dốc không phanh.

Tôi lấy lại tinh thần, tiến tới đón áo khoác rồi hỏi: "Hôm nay anh mệt lắm hả?"

Anh bơ đẹp tôi luôn, đi thẳng tới bàn rót nước.

Tôi nhanh nhảu rót cho anh một cốc.

Anh nhìn tôi kiểu khó hiểu.

"Em đ.ấ.m bóp cho anh nha? Tay nghề em xịn sò lắm á."