Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồi đó mẹ còn là phiên dịch viên của một công ty niêm yết trên sàn, người theo đuổi không ít. Mẹ từng tham gia nhiều dự án hợp tác dịch thuật cho các công ty nước ngoài, thậm chí còn có một người nước ngoài theo đuổi mẹ, nhưng bà ngoại bảo thủ, không đồng ý.

Sau khi kết hôn, ông nội sức khỏe yếu, mẹ từ bỏ công việc để ở nhà chăm sóc ông. Sau đó tôi chào đời.

Cho đến khi bà nội nhập viện, mẹ mới tạm rảnh rỗi, nhưng lúc đó đã lâu không giao tiếp bên ngoài, mẹ cũng không còn dám bước ra ngoài xã hội nữa.

Bố thì luôn nói mẹ cái này không tốt, cái kia không được, dần dần mẹ cũng bắt đầu nghi ngờ chính mình.

Tôi rúc vào lòng mẹ, hỏi:

"Mẹ, vậy mẹ có hối hận vì đã sinh ra con không?"

Mẹ hôn nhẹ lên trán tôi, dịu dàng nói:

"Không đâu. Gia Gia là món quà quý giá nhất mà ông trời ban cho mẹ."

Tôi vươn tay ôm chặt lấy mẹ.

Tôi sẽ nhanh chóng thúc đẩy kế hoạch của mình!

Nhưng tôi không ngờ — Lưu Phương lại tự dâng đầu tới nhanh như thế.

10

Hôm đó.

Tôi vừa khám sức khỏe xong ở bệnh viện nơi cô bạn thân đang thực tập.

"Gia Gia, cậu mặc thế này không sợ bị sốc nhiệt à?"

Cô bạn nhìn tôi từ trên xuống dưới — kính râm che gần hết mặt, khẩu trang cũng đeo không ngay ngắn — đầy nghi ngờ.

Tôi ngồi phịch xuống ghế bên cạnh, cảm thán:

"Đừng nhắc nữa... Tối qua tớ ôm mẹ khóc đến nửa đêm. Bố tớ dẫn nhân tình về tận nhà, bị tớ với mẹ bắt tại trận luôn đấy."

Cô bạn thân kinh ngạc nghe xong, giơ ngón cái khen ngợi:

“Gia Gia, cậu đỉnh thật đấy.”

“Còn một bệnh nhân cuối cùng, khám xong rồi mình đi ăn nhé.”

Tôi đeo lại kính râm và khẩu trang, nếu để người quen thấy bộ dạng hốc hác của tôi bây giờ thì mất mặt c.h.ế.t mất.

Vừa định lấy điện thoại ra chơi g.i.ế.c thời gian, tôi liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc đến không thể quen hơn. Tôi ngẩng đầu, ngỡ ngàng nhìn thấy Lưu Phương tay trong tay với một tên tóc vàng bước vào.

“Bác sĩ, tôi mang thai được mười lăm tuần rồi, muốn làm xét nghiệm chọc ối.”

Gã đàn ông bên cạnh vội vàng tiếp lời:

“Với lại, làm luôn xét nghiệm ADN đứa trong bụng cô ấy cho tôi với.”

Cô bạn thân tôi chỉ lướt mắt nhìn qua, rồi bắt đầu kiểm tra hồ sơ bệnh án như thường.

Còn tôi thì phải mất một lúc mới phản ứng lại được:

Lưu Phương cắm sừng bố tôi, bên ngoài còn nuôi một tên “tiểu bạch kiểm” à?

Tôi lập tức lấy điện thoại ra, lén quay video, ghi âm.

Lưu Phương chỉ liếc tôi một cái đầy qua loa, nhưng vì hôm nay tôi che kín từ đầu đến cổ, ngay cả cổ cũng không để lộ, bà ta không nhận ra tôi.

Sau khi bệnh nhân cuối cùng khám xong, cô bạn tôi đứng lên vươn vai rồi hỏi:

“Vừa rồi bệnh nhân đó, cậu quen à?”

Tôi ngừng một chút rồi trả lời:

“Đó chính là tiểu tam mà bố tớ ngoại tình với.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô bạn: “…”

Tôi cười lạnh:

“Nhân tiện giúp làm luôn xét nghiệm ADN giữa bố tớ và đứa con trong bụng bà ta đi!”

Chỉ sợ bố tôi còn đang vui mừng sớm quá. Đứa bé trong bụng Lưu Phương là của ai, còn chưa chắc đâu!

May mà năm cuối đại học cũng không có mấy tiết học, chủ yếu là đi thực tập. Vậy thì tốt quá, tôi rảnh tay để dọn dẹp sạch đống rác rưởi trong cái nhà này rồi.

Tối hôm đó, tôi về đến nhà, bố, mẹ và Lưu Phương đều ngồi trên ghế sofa. Trên bàn trà còn có mấy túi đồ mua sắm.

Tôi lấy quần áo trong túi ra, hớn hở ướm thử lên người:

“Mẹ ơi, đây là mấy món hôm qua con chỉ liếc qua thôi mà mẹ cũng nhớ!”

Mẹ tôi đúng là tuyệt nhất, hiểu con gái thích gì.

“Cái váy này đẹp đấy, cho tôi đi.”

Lưu Phương lên tiếng đầy đắc ý, còn cố tình khiêu khích liếc nhìn tôi.

Tôi thấy buồn cười, nheo mắt nhìn bà ta từ đầu đến chân.

“Dì Lưu thích thì con nhường đi, Gia Gia,” bố tôi nói.

Rồi ông quay sang mẹ tôi:

“Tiểu Phương có thai rồi, sau này không thể làm việc nhà nữa. Em chịu khó giặt giũ, nấu ăn, rồi nấu thêm vài món canh bổ cho Tiểu Phương. Cơ thể cô ấy yếu, phải bồi bổ tốt vào.”

Ánh sáng cuối cùng trong mắt mẹ cũng tắt ngấm.

Cái kiểu giọng điệu và thái độ coi việc đó là lẽ đương nhiên của ông ta, thật sự khiến tôi phải bật cười vì tức giận.

“Anh Triệu, em mới mang thai có mấy tuần, chưa sao đâu…”

Lưu Phương vừa xoa bụng vừa nói,

“Tuy là Gia Gia hơi nghịch, hay đánh người, nhưng em tránh xa con bé là được mà…”

Tôi lập tức buồn nôn đến mức dạ dày lộn tùng phèo.

Thật con mẹ nó: Ghê tởm — Ghê tởm đến tận cùng! Nhưng không sao, chẳng bao lâu nữa tôi sẽ lột trần cái mặt nạ đạo đức giả của Lưu Phương.

Bố tôi lập tức trừng mắt với tôi: “Gia Gia, con cũng lớn rồi, không thể cứ ngang ngược được nữa. Dì Lưu là trưởng bối, con phải tôn trọng dì, sau này đối xử với dì tử tế một chút.”

11

Tôi bước đến trước mặt Lưu Phương, vừa đưa tay định lấy tách trà trên bàn, bà ta đã sợ hãi hét lên:

“Gia Gia, con định làm gì?!”

Bố tôi cũng bật dậy: “Con định làm gì dì Lưu?!”

“Tôi… uống nước.” Tôi bình tĩnh nói, rồi rót một ly nước cho mình, lại rót thêm một ly khác đưa cho mẹ.

“Mẹ, thức khuya không tốt cho sức khỏe, uống chút nước đi.”

Mẹ tôi lặng lẽ nhận lấy, tay siết chặt lấy chiếc ly, dường như đang đưa ra một quyết định quan trọng trong lòng. Sau khi tôi uống liền ba ly nước, mẹ cuối cùng cũng khẽ lên tiếng:

“Gia Gia, mẹ thấy con nói đúng… Mẹ còn có con.”

Bố tôi và Lưu Phương rõ ràng là không hiểu được câu này có ý gì.

Còn tôi, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được gỡ xuống.

Mẹ tôi cuối cùng cũng tỉnh ngộ rồi.

Điều đó có nghĩa là, tôi chẳng còn gì phải kiêng dè nữa — tình thân gì, mặt mũi gì, tất cả đều có thể vứt hết đi.