Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi đặt chiếc tách trà xuống, tát thẳng một cái khiến Lưu Phương ngã dúi dụi trên sofa.

“Quần áo mẹ tôi mua cho tôi, dựa vào cái gì mà cho dì? Dì là cái thá gì, đồ của tôi mà cũng dám tranh!” Tôi khoanh tay, lạnh lùng nhìn chằm chằm bà ta

“Dì chẳng qua là người giúp việc tôi thuê để chăm sóc mẹ tôi, mà còn dám sai mẹ tôi làm việc nhà, còn bắt mẹ tôi nấu canh cho dì nữa. Mặt dì dày đến mức nào, trong lòng không tự biết à?”

“Người hiểu chuyện thì biết dì là người giúp việc của nhà tôi, còn người không biết thì lại tưởng dì muốn làm nha hoàn ấm giường cho bố tôi đấy. Sao, ban ngày giặt giũ, nấu cơm không thấy mệt, buổi tối còn làm thêm ca hai à? Có cần tôi trả dì gấp đôi lương không?”

Vì từ nhỏ tôi đã học nội trú, ở nhà không lâu, nên họ hoàn toàn không biết khả năng chiến đấu của tôi.

Tôi mắng một hơi không ngừng nghỉ, Lưu Phương bị tôi mắng đến nhảy dựng lên khỏi sofa định đánh tôi. Kết quả lại bị tôi nhẹ nhàng tránh được, môn tự chọn ở đại học của tôi là võ thuật cơ mà.

Cái người dì họ này, tôi đã nhịn lâu lắm rồi.

Tôi lại giáng thêm một cái tát, đập bà ta trở lại ghế sofa. Bà ta ôm bụng kêu lên:

“Anh Triệu! Em bị bắt nạt thế này mà anh cũng không can thiệp à?!”

Bố tôi xắn tay áo, mặt hằm hằm bước về phía tôi:

“Mấy năm nay nuông chiều mày quá rồi đấy, đến mức dám ra tay đánh người!”

Nhìn cái bộ mặt đạo đức giả của ông ta mà phát tởm.

Mẹ tôi chắn ngay trước mặt tôi:

“Anh thật sự muốn vì bà ta mà đánh con gái ruột của mình sao?”

Bố tôi gầm lên:

“Cô xem cô dạy ra cái thứ con gì thế này? Không biết lễ nghĩa, không biết liêm sỉ, hôm nay tôi phải dạy dỗ nó một trận ra trò!”

“Để tôi nói cho hai người biết — Lưu Phương có thai rồi, và đứa bé là của tôi!”

Vừa dứt lời, bố tôi đã thấy tôi từ trong bếp xách ra một chai rượu vang, ông ta bắt đầu có vẻ chột dạ:

“Con... con định làm gì đấy?” Tôi không nói gì, giơ chai rượu đập mạnh xuống bàn trà, chai rượu vang và bàn thủy tinh vỡ tan tành.

Lưu Phương sợ đến mức trốn luôn sau lưng bố tôi, không dám thở mạnh một tiếng.

“Hồi xưa lúc bố khởi nghiệp thất bại, mẹ bán cả nhà đi để giúp bố vực dậy lại sự nghiệp, bố từng nói nếu sau này phản bội mẹ thì sẽ tự c.h.ặ.t c.h.â.n mình. Giờ khỏi phải đợi nữa – hôm nay xử luôn đi!”

Bố tôi bị tôi dọa đến mức lùi liên tục, thậm chí không dám nhìn tôi nữa.

“Nhiều năm qua, ngày nào ra khỏi nhà mà quần áo của bố không phẳng phiu, giày không bóng loáng? Bệnh dạ dày với tiểu đường của bố, cái nào không phải do mẹ con chăm sóc mới tốt lên?”

“Bố quên ông bà nội từng đối xử với mẹ như thế nào rồi sao? Lúc ông nằm liệt giường, từ việc lau người đến bưng bô, mẹ con đều làm hết. Mẹ ở bên giường bệnh tận hiếu cho bố, ai mà không khen mẹ là hiền thê lương mẫu?”

“Mẹ từng là hoa khôi, là nữ thần trong mắt bao người theo đuổi, vậy mà sau khi lấy bố, bị nhốt trong nhà chăm chồng lo con, giờ lại biến thành người đàn bà lười biếng không biết chải chuốt?”

“Xem ra hôm nay con thật sự phải để mọi chuyện kết thúc rồi.”

Bố tôi im lặng, không nói thêm câu nào.

Tôi cầm mảnh vỡ của chai rượu chỉ ra cửa:

“Bây giờ thì cút ra khỏi nhà tôi. Nếu chậm thêm một chút nữa, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu.”

Bố tôi không còn làm ầm nữa, kéo Lưu Phương ra khỏi cửa. Bà ta còn định nói gì đó, nhưng bị bố tôi trừng mắt một cái là lập tức im bặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Mẹ giật lấy mảnh thủy tinh trong tay tôi, cười khổ lau nước mắt bên khóe mắt tôi.

“Gia Gia trưởng thành rồi, biết bảo vệ mẹ rồi.”

Mẹ tôi rõ ràng đã nghe hết những gì tôi nói. Xem ra, việc bố tôi thừa nhận Lưu Phương mang thai cũng không làm mẹ quá bất ngờ nữa.

Tôi cầm chổi quét sạch mảnh vỡ trên sàn, sau đó lên lầu, gom hết đồ của Lưu Phương quẳng ra trước cửa.

Nhìn cái sofa chướng mắt kia, tôi lại gọi ban quản lý đến giúp dọn nó đi luôn.

Phòng khách bỗng chốc trở nên trống trải, tôi ở nhà không nhiều mà còn thấy buồn, huống chi là mẹ.

Vừa định vào bếp an ủi bà thì thấy bà bê hai tô mì trứng ra ngoài.

Mùi mì thơm lừng, mũi tôi cay xè.

“Làm ầm ĩ cả tối rồi, Gia Gia chắc đói rồi nhỉ, ăn với mẹ chút đi.”

Tôi ngoan ngoãn ngồi cạnh mẹ, gắp mì thổi nguội, hỏi:

“Mẹ chưa ăn tối ạ?”

“Ừ, mẹ chờ Gia Gia về ăn cùng.”

Vừa ăn được vài đũa, tôi thấy nước mắt mẹ rơi xuống tô mì.

“Gia Gia à, mẹ muốn ly hôn với bố con.”

Tôi đáp khẽ:

“Bất kể mẹ quyết định thế nào, con đều ủng hộ mẹ.”

Mẹ tôi cuối cùng cũng đã thông suốt rồi.

Bao năm nay bị bố tôi thao túng tâm lý (PUA), bà gần như đã đánh mất hết ý thức và suy nghĩ của riêng mình. Nhưng chỉ cần mẹ muốn thay đổi, mọi thứ vẫn còn kịp.

“Thật ra, bố con trước đây không phải như vậy, từng rất tốt với mẹ. Nhưng về sau thay đổi dần.”

“Trước khi cưới, bố hứa rằng cưới xong mẹ vẫn có thể đi làm. Nhưng ông nội con đột ngột đổ bệnh, mẹ phải nghỉ việc. Việc trong nhà ngày càng nhiều, chuyện đi làm dần cũng không ai nhắc tới nữa.”

“Dần dần, trên áo bố con có ngày càng nhiều vết son. Khi đó mẹ đã nghĩ đến chuyện ly hôn, nhưng bà ngoại lại khuyên rằng đàn ông trên đời ai chẳng vậy, bố con vẫn còn được tính là tốt. Mẹ ly hôn rồi còn có thể đi đâu? Huống chi khi đó con còn nhỏ.”

Ánh sáng trong mắt mẹ dần vụt tắt:

“Mẹ còn ở nhà thì bố con và Lưu Phương còn biết kiêng dè chút. Không ngờ họ lại dám làm trò trước mặt con. Con mới bao nhiêu tuổi chứ, sao có thể để con thấy cảnh đó?”

“Hôm đó mẹ đi dạo về, thấy bố đang nấu canh cho bà ta. Mẹ lấy bố hơn hai mươi năm, dù mẹ có ốm, ông ấy cũng chưa từng nấu cho mẹ một bát canh. Vậy mà giờ lại bắt mẹ chăm sóc tiểu tam của ông ta.”

Mẹ đã thỏa hiệp hết lần này đến lần khác, để rồi càng khiến bố lấn tới. Và cuối cùng, tất cả những uất ức dồn nén bao năm qua đã bị một bát canh làm vỡ tung.

Tôi lấy album ảnh ra, chỉ vào tấm hình mẹ mặc sườn xám chụp với khách nước ngoài.

“Mẹ xem, mẹ đẹp biết bao. Ai cũng nói con xinh là vì giống mẹ.”

Mẹ giơ tay sờ lên bức ảnh, lưu luyến nói:

“Đây là lần đầu tiên mẹ làm phiên dịch. Lúc đó căng thẳng lắm, chỉ sợ dịch sai.”

Rồi lật đến tấm ảnh cưới — bố mặc vest quỳ một gối trao nhẫn, mẹ mặc váy cưới cười tươi như hoa.

Khi đó, mắt mẹ sáng như sao trời, còn ánh nhìn của bố cũng đầy dịu dàng.