Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

5.

 

Những ngày tiếp theo, chúng tôi cùng nhau đi Nguyệt Nha Tuyền, Ngọc Môn Quan, Công viên địa chất quốc gia Nhã Đan…

 

Là chị họ, tôi cũng rất vui khi thấy Tiểu Quyên như được sống lại. Tôi chụp cho em ấy rất nhiều ảnh.

 

Buổi tối, ở nhà trọ, tôi chỉnh sửa từng tấm ảnh rồi đăng lên trang cá nhân. Bất chợt tôi thấy Tiểu Quyên đang ngồi thất thần.

 

“Em sao không đăng lên mạng xã hội?”

 

Em ấy nhìn tôi. “Em không có bạn. Đăng cho ai xem chứ?”

 

Câu nói ấy khiến tim tôi bỗng nhói lên. Lẽ ra Tiểu Quyên có thể đi học. Nhưng vào năm lớp bốn, em ấy và một bạn cùng lớp cãi nhau, đối phương là một cô bé cao to, đã cố ý làm em ấy ngã, trầy xước chân và chảy máu.

 

Từ đó, cô ba không cho Tiểu Quyên đến trường nữa. Người thân đến khuyên, cô ba đều gạt đi bằng một câu:

 

“Đi học với giữ mạng, cái nào quan trọng hơn?”

 

“Con gái chỉ cần bình an cả đời là tốt rồi! Còn mong nó thành nhà khoa học gì chứ?”

 

Cô ba là người có học vấn cao nhất trong dòng họ. Bà tự mở lớp dạy riêng cho Tiểu Quyên nhà, nhưng chỉ có thể dạy một số môn xã hội và sinh học.

 

Dù vẫn có người trong họ hàng bất bình, nhưng đây là chuyện nhà cô ba, người ngoài cũng khó can thiệp.

 

Vì thế Tiểu Quyên không hề có bạn. Em ấy cũng chưa từng đăng gì lên mạng xã hội. Như em đã nói, đăng cho ai xem đây?

 

Tôi ôm em, lòng xót xa.

 

Sau nửa tháng rong chơi ở Đôn Hoàng, tôi buộc phải trở về làm việc.

 

Tiểu Quyên xin được một công việc phục vụ ở nhà trọ địa phương. Em ấy nói mình rất thích nơi này và không định quay về nữa.

 

Trong thời gian này, em ấy cũng bị hen suyễn vài lần, nhưng không nghiêm trọng. Ít nhất, nó không hề nặng như cô ba từng mô tả.

 

Trước khi đi, tôi đưa cho Tiểu Quyên toàn bộ số tiền mình mang theo, đồng thời dặn chủ nhà trọ chăm sóc ema ấy thật tốt.

 

Xong xuôi, tôi quay trở lại thành phố.

 

Tối nào tôi và Tiểu Quyên cũng giữ thói quen gọi điện cho nhau mười phút. Tôi từng nghĩ em ấy sẽ tìm được hạnh phúc ở Đôn Hoàng. Ông chủ nhà trọ kia trông thật thà chất phác, lại có vẻ để ý tới Tiểu Quyên. Nếu hai người đến với nhau, tôi sẽ chúc phúc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhưng mọi chuyện không diễn ra như kịch bản tôi hình dung. Dần dần, tôi nhận ra… Tiểu Quyên cũng có vấn đề.

Tiểu Quyên gần như không có chút kỹ năng sống nào. Về trí tuệ cảm xúc cũng không đủ dùng.

 

Tôi nghe cậu nhân viên trong nhà trọ không kìm được mà than phiền: mỗi lần Tiểu Quyên tắm xong trong nhà vệ sinh , cả phòng bị bày bừa, bẩn thỉu, rất khó dọn dẹp.

 

Cậu ngại không nói thẳng, chỉ dán một tờ giấy nhắc nhở trong nhà vệ sinh, mong Tiểu Quyên sẽ để ý, nhưng dường như hoàn toàn vô ích.

 

Ví dụ nữa, khi tiếp khách ở nhà trọ, Tiểu Quyên cũng hành xử theo tâm trạng. Vui thì cười tươi chào đón, buồn thì ngồi thẫn thờ, khách gọi cũng không đáp.

 

Khả năng tự lo cho bản thân của em ấy hầu như bằng không. Những nhân viên cùng phòng trọ chỉ chịu đựng được nửa tháng rồi đồng loạt phàn nàn với ông chủ.

 

Ai cũng là người đi làm thuê, chẳng ai có nghĩa vụ nuông chiều ai. Vậy mà Tiểu Quyên như một “em bé khổng lồ”, đến cả việc tắm rửa hay mặc quần áo cũng cần đồng nghiệp giúp một tay.

 

Đồ lót cũng để bạn cùng phòng giặt. Một bạn cùng phòng chịu hết nổi, hỏi thẳng: “Ở nhà, cô cũng thế à?”

 

Tiểu Quyên chớp mắt, gật đầu: “Đúng rồi.”

 

Khiến người kia tức đến sôi máu.

 

Có lẽ Tiểu Quyên cũng nhận ra rằng cách sống này chỉ làm ema ấy bị xa cách hơn với mọi người. Muốn bù đắp, một hôm em ấy không nói với ai, lén vào bếp định nấu mì cho mọi người ăn.

 

Việc bếp núc suýt gây nổ vẫn còn là chuyện nhỏ. Nguy hiểm hơn là bếp chỉ cách phòng ngủ một cánh cửa, mở cửa bếp ra là đến phòng. Tiểu Quyên dập lửa trên bếp bằng nước nhưng lại không khóa van gas, suýt khiến cả nhà trọ bị ngộ độc khí gas.

 

Sau sự cố này, Tiểu Quyên bị mọi người cô lập hoàn toàn. Có nhân viên nóng tính định đánh cô, may mà ông chủ kịp ngăn lại.

 

Tiểu Quyên liên tục nhắn tin than thở với tôi: “Chị họ, đồ ăn ở đây khó ăn quá. Em nhớ món mẹ nấu. Mẹ em nấu cơm thật mềm, còn đút từng thìa cho em ăn.”

 

“Chị họ, làm việc nhà mệt quá. Ga giường của khách bẩn lắm, dọn cả ngày mà lưng em muốn gãy.”

 

“Chị họ, ở đây ai cũng lạnh lùng… chẳng ai nghe em nói cả…”

 

Chỉ vì tôi bận công việc, trả lời chậm một chút, đã nhận ngay lời trách móc: “Chị họ, ngay cả chị cũng bỏ rơi em rồi à?”

 

Đọc xong, tôi  thấy một luồng khí nghẹn nơi ngực, lên không được, xuống cũng chẳng xong. Khó khăn lắm mới nuốt giận để trả lời, thì cô lại nhắn thêm:

 

“Dù sao em cũng là kẻ chẳng ai quan tâm, chẳng ai yêu thương.”

 

Tôi không chịu nổi nữa, đáp lại: “Bây giờ chị thấy, cả em và cô đều không bình thường. Có lẽ hai người ở với nhau mới là tốt nhất cho tất cả.”

 

Tiểu Quyên không bao giờ nhắn lại cho tôi nữa.