Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Sách đứng dậy, nói: "Mẹ, số tiền này đủ mẹ tiêu một thời gian rồi. Gần đây công ty con khá bận, đợi một thời gian nữa con sẽ đến thăm mẹ."
Bạch Lan Huệ thấy anh nhanh chóng muốn rời đi, không nỡ nói: "Con mới đến được bao lâu chứ, không thể ở lại thêm một lát sao?"
Bùi Sách liếc nhìn bà ta một cái, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Mẹ, con nghe nói mẹ gần đây chơi cờ b.ạ.c ở sòng bài, có chuyện này không?"
Bạch Lan Huệ lập tức chột dạ, bà ta chối bay chối biến: "Cờ bạc gì chứ, không có chuyện đó. Sách con, có phải có ai đó nói linh tinh trước mặt con không?"
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Khi nói lời này, bà ta cố ý di chuyển ánh mắt sang Thôi Mộ Linh đang ở một bên.
Thôi Mộ Linh cảm thấy mình thật đúng là tai bay vạ gió, chuyện gì cũng có thể kéo mình vào.
Bùi Sách cũng không muốn vạch trần bà ta nữa, chỉ nói: "Không có là tốt rồi."
Anh nói xong, liền gọi Thôi Mộ Linh cùng rời đi.
Chương 16: Không Muốn Yếu Thế Trước Anh
Sau khi hai người rời đi, Bạch Lan Huệ lập tức gọi điện cho Uất Mật Như.
Khoảng một tiếng sau, đối phương liền mang theo túi lớn túi nhỏ vội vàng chạy đến.
Uất Mật Như vừa bước vào biệt thự, Bạch Lan Huệ đã với vẻ mặt nhiệt tình đón ra: "Cháu gái này, đến thì đến thôi, sao lại còn mang nhiều đồ thế này chứ."
"Cháu đây là đã lâu rồi không gặp dì Lan Huệ mà, ban đầu chỉ định mua chút ít thôi, nhưng mà nhìn thấy món nào cũng thấy dì có thể dùng được, thế nên không biết từ lúc nào đã mua quá nhiều rồi ạ." Uất Mật Như cười nói.
Bạch Lan Huệ bị lời nói này của cô dỗ đến vui không tả được, liên tục khen ngợi: "Cháu gái này, miệng ngọt thật đó, nếu dì mà có đứa con gái như cháu thì mãn nguyện lắm rồi."
"Dì Lan Huệ nói gì lạ vậy ạ, tuy cháu vẫn luôn gọi dì là dì, nhưng trong lòng cháu, đã sớm coi dì như mẹ nuôi của mình rồi."
Uất Mật Như ngoan ngoãn khoác tay đối phương vào nhà.
Bạch Lan Huệ cười một lát, rồi lại không kìm được mà thở dài.
Uất Mật Như thấy bà ta không được vui lắm, liền lập tức quan tâm hỏi: "Dì Lan Huệ, dì làm sao vậy ạ? Có phải cháu đã nói sai điều gì không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Không có gì đâu, dì chỉ là nghĩ đến đứa con gái tốt như cháu lại không thể làm con dâu dì thì thật đáng tiếc." Dù sao bây giờ trong biệt thự cũng không có người ngoài, Bạch Lan Huệ cũng chẳng còn e ngại gì.
Uất Mật Như vội vàng nói: "Dì Lan Huệ, lời này của dì không thể nói lung tung được. Bây giờ anh Bùi đã kết hôn rồi, nếu lời này mà để thiếu phu nhân biết được, e rằng cô ấy lại không vui rồi ạ."
Bạch Lan Huệ lạnh lùng "hừ" một tiếng, nói: "Cô ta vui hay không thì có gì quan trọng chứ, còn thật sự tự cho mình là nhân vật lớn sao. Ai mà chẳng biết cô ta ở nhà họ Thôi căn bản chẳng được yêu thích, nói là có cái danh tiểu thư nhà họ Thôi, nhưng thực chất tài sản nhà họ Thôi một xu cũng chẳng có phần cô ta."
Nói xong, bà ta lại chợt nhớ ra: "Đúng rồi Mật Như, vừa nãy cháu nói cô ta lại không vui, đây là ý gì?"
Uất Mật Như lắc đầu, thở dài nói: "Dì Lan Huệ, cháu vẫn là không nên nói nữa. Hai dì cháu mới là người một nhà, tránh để cháu nói nhiều quá, sẽ khiến người khác hiểu lầm cháu đang ly gián quan hệ mẹ chồng nàng dâu của hai dì."
Bạch Lan Huệ nghe cô nói vậy càng thêm tò mò, không ngừng giục hỏi: "Con bé này, còn giấu dì làm gì chứ, yên tâm đi, dì đảm bảo lời này sẽ không truyền ra ngoài đâu."
Uất Mật Như lại do dự một lúc lâu, mới với vẻ mặt khó xử nói: "Là thế này ạ, mấy hôm trước cháu cầm tài liệu đến biệt thự Uất Hương tìm anh Bùi ký tên, kết quả để thiếu phu nhân nhìn thấy. Cô ấy không biết vì sao lại nổi giận, không những mỉa mai cháu một trận, mà còn cố ý nói xấu cháu trước mặt anh Bùi, cháu..."
Cô ta nói rồi nói, liền tủi thân òa khóc, như thể đã chịu đựng sự bắt nạt tột độ vậy.
Bạch Lan Huệ vừa nghe lời này, lập tức nổi giận: "Hay lắm cô Thôi Mộ Linh, không chỉ đối đầu với tôi thôi đâu, bây giờ ngay cả chuyện công ty cũng muốn nhúng tay vào, tôi thấy cô ta thật sự phản rồi."
Uất Mật Như thấy màn kịch của mình đã diễn gần xong, liền ngừng khóc. Cô ta kéo tay Bạch Lan Huệ nói: "Dì Lan Huệ, những lời cháu nói với dì hôm nay, dì tuyệt đối đừng nói với anh Bùi nhé, nếu không anh Bùi nhất định sẽ trách tội cháu mất.
--- Chương 20 ---
"
Bạch Lan Huệ vẫn có chút chừng mực này, bà ta gật đầu hứa hẹn: "Yên tâm đi, lời này dì chắc chắn sẽ không nói với Sách con đâu."
"Xem ra trước đây dì thật sự đã đánh giá thấp khả năng của cô ta rồi, cô ta mới gả về đây chưa đầy nửa năm mà đã có thể dỗ Sách con cãi lại dì rồi, nếu cứ kéo dài như thế này thì còn ra thể thống gì nữa. Cháu yên tâm đi, dì sớm muộn gì cũng sẽ thay cháu trút cơn tức này."
Một bên khác, Thôi Mộ Linh và Bùi Sách sau khi rời khỏi biệt thự Hồ Tâm, liền trực tiếp lên xe rời đi.
Bùi Sách tối qua thức trắng cả đêm, giờ này nhất định phải về ngủ bù.
Nhưng giờ phút này vết thương trên chân Thôi Mộ Linh lại bắt đầu đau, cô không muốn để đối phương nhìn ra, nếu không Bùi Sách có lẽ lại mỉa mai cô làm màu nữa.
Đương nhiên, còn một điểm quan trọng nhất là cô không muốn yếu thế trước đối phương.