Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 10: TRẬN ĐẤU TRÍ VỚI QUAN TRIỀU VÀ “CUỘC NGÔ TRÊN NGƯỜI CHỒNG MỚI
Sau khi được Lục Thành công khai danh phận chính thê và trở thành người phối hợp điều tra cùng Nội Các, Lam Nhược bước vào ván cờ lớn hơn bao giờ hết. Bên trong phủ Thái Sư, ngoài Vương thị và đám nha hoàn còn lại, giờ còn có cả kẻ thù đến từ triều đình.
Tên đó – Phùng Duy Lâm, cận thần của Triệu đại nhân, luôn tỏ ra nhã nhặn, nhưng Lam Nhược sớm nhận ra ánh mắt hắn không chỉ đầy nghi ngờ mà còn chứa sự khinh miệt phụ nữ rất rõ ràng.
Trong buổi duyệt lại sổ sách lương thực, khi thấy Lam Nhược cầm bảng ghi chép, Phùng Duy Lâm cười nhạt:
“Phủ Thái Sư bây giờ để cả… phụ nữ xử lý sổ sách sao?”
Lam Nhược không đổi sắc mặt, chỉ nhẹ giọng:
“Có lẽ ngài chưa từng thấy phụ nữ bị lừa lấy chồng, bị vu oan, bị đánh đến câm, rồi tự mình đứng dậy… Chính là tôi đấy.”
Cả sảnh chững lại.
Triệu đại nhân liếc nhìn, nhưng không can thiệp.
Phùng Duy Lâm hậm hực, hừ lạnh:
“Vậy mời cô xem lại bảng xuất hàng ngày mười ba. Nếu cô đủ bản lĩnh, sẽ nhận ra điểm sai.”
Lam Nhược không nói gì, chỉ lặng lẽ dò lại từng mục. Sau gần một khắc, cô gõ nhẹ xuống góc tờ:
“Ở đây – số bao gạo nhập chênh 15 đơn so với lượng xuất, nhưng không có ghi chú kho lưu trữ trung gian. Vậy số đó đã biến đi đâu?”
Cả đám quan lại sững sờ.
Phùng Duy Lâm tái mặt.
Lục Thành đứng bên mỉm cười lạnh lẽo:
“Nếu ta nhớ không lầm, ngày mười ba... là hôm ngươi cho người riêng đến kiểm kho.”
Phùng Duy Lâm lắp bắp:
“T-ta chỉ… kiểm tra đột xuất...”
Triệu đại nhân siết chặt quạt giấy.
“Lập tức tra kho, lục lại toàn bộ hóa đơn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lam Nhược lặng lẽ lui ra. Một nước cờ nhỏ, nhưng đủ khiến cả triều quan biết cô không phải “cô vợ lẽ biết dâng trà” nữa rồi.
Tối cùng ngày, Lam Nhược quay về Thất Tâm Các với mớ ghi chép dày cộp. Trời mưa nhẹ, hành lang trơn trượt.
Ngay khi cô bước lên bậc thềm đá, đôi guốc gỗ trượt một cái – và cô mất thăng bằng.
“Cẩn thận!” – Một giọng nam trầm kéo cô lại.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn, cả người Lam Nhược ngã đè thẳng lên Lục Thành – người vừa từ hành lang bên kia lao tới.
Mặt cô úp vào n.g.ự.c hắn, tay đặt lên bờ vai rắn chắc, còn người hắn thì nằm ngửa dưới sàn đá lạnh. Cả hai sững lại vài giây. Tim cô đập như trống trận, còn môi thì… gần đến mức có thể chạm nhẹ chỉ với một nhịp thở.
Hắn khẽ nghiêng đầu, hơi thở nóng rực phả vào gáy cô.
“Cô đang… ‘tiến công’ ta à?”
Lam Nhược đỏ mặt, bật dậy:
“Lỡ… lỡ tay thôi.”
Lục Thành chống tay ngồi dậy, áo choàng hơi xộc xệch, để lộ bờ n.g.ự.c rắn rỏi. Hắn chỉnh áo chậm rãi, giọng trầm thấp:
“Chà... lỡ tay mà khiến ta muốn lặp lại một lần nữa thì sao?”
Cô trừng mắt:
“Lục Thành!”
Hắn cười khẽ, nhưng đáy mắt có gì đó thật dịu dàng.
Đêm đó, Lam Nhược nằm trên giường mà tim vẫn chưa yên. Cô hiểu – thứ tình cảm giữa họ… không còn là vai diễn nữa.
Sáng hôm sau, tin tức từ kinh thành truyền đến:
Phùng Duy Lâm bị tạm giữ để điều tra thêm. Còn Triệu đại nhân thì gửi mật thư yêu cầu Lam Nhược đích thân về kinh báo cáo.
Cô gập thư lại, lặng lẽ nhìn ra vườn hoa.
Chuyến đi này… có thể là bước ngoặt. Cô phải chuẩn bị kỹ.
Nhưng điều cô không ngờ là – người đi cùng cô đến kinh thành lại chính là… Lục Thành.