Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 9: DANH PHẬN MỚI VÀ CUỘC GẶP MẶT CHẤN ĐỘNG PHỦ
Sáng hôm đó, cả phủ Thái Sư rúng động vì tin báo từ tiền viện:
Quan điều tra từ kinh thành đã đến.
Một đoàn xe ngựa phủ cờ đỏ vàng mang dấu ấn của Nội Các dừng trước cổng phủ. Người dẫn đầu – Triệu đại nhân – là tay điều tra nổi tiếng sắc sảo, có thói quen lật tung mọi bí mật.
Cả phủ xếp hàng nghênh đón. Vương thị dù lo lắng vẫn cố giữ vẻ đoan trang. Còn Lam Nhược… vẫn đứng ở góc cuối, ánh mắt lạnh lùng quan sát.
Triệu đại nhân không dài dòng. Vừa bước xuống đã quăng ra câu hỏi:
“Phủ Thái Sư, gần đây liên tiếp xảy ra thất thoát vật phẩm, danh tiếng bị bàn tán. Nay ta tới… không phải thăm hỏi, mà là thanh tra.”
Không khí như đông cứng.
Lục Thành lúc này mới chậm rãi bước ra từ thư phòng, vận trường bào xanh sẫm, gương mặt lạnh nhạt mà uy nghi.
“Triệu đại nhân, nếu muốn thanh tra, mời vào thư phòng. Nhưng có một điều cần rõ ràng trước.”
Triệu đại nhân nhướn mày:
“Điều gì?”
Lục Thành liếc sang Lam Nhược, ra hiệu cho cô bước lên.
Từng bước một, cô gái áo vải giản dị tiến ra, đối diện quan điều tra kinh thành trong ánh mắt ngỡ ngàng của toàn phủ.
Lục Thành cất giọng rõ ràng:
“Từ hôm nay, Lam Nhược không còn là vợ lẽ. Nàng… là chính thê của Lục Thành ta.”
Ầm!
Như một tiếng sét đánh ngang tai, cả sảnh chấn động. Vương thị đứng không vững, phải vịn lấy cột.
“Thành… con điên rồi à?” – Bà ta gào lên. “Một con tiện nhân mất tiếng từng bị đuổi khỏi bếp, giờ lại—”
“Đủ rồi.” – Lục Thành cắt lời, mắt lạnh như dao. “Cô ấy thông minh, bản lĩnh, và… đã cứu phủ này khỏi bị Lý quản gia làm hại. Ta không cần thêm lý do.”
Triệu đại nhân nheo mắt nhìn Lam Nhược:
“Cô gái này... là người báo tin về vụ trộm?”
Lục Thành gật đầu.
“Cô ấy đã cung cấp chứng cứ, khéo léo để lại dấu hiệu và khiến Lý quản gia bộc lộ sơ hở. Nếu không có Lam Nhược, phủ này sẽ bị vạ lớn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Triệu đại nhân nhìn Lam Nhược thật kỹ.
“Cô… đã học qua điều tra?”
Lam Nhược nhẹ giọng đáp:
“Không. Chỉ là quan sát và nhạy bén một chút.”
Một chút? Cô khiến cả một tên cáo già sập bẫy, lại không để ai nghi ngờ. "Một chút" ấy... rõ ràng là lời nói dối trắng trợn.
Triệu đại nhân nhếch môi, nhưng không truy tiếp.
“Được. Vậy ta muốn cô là người phối hợp cùng trong đợt thanh tra này.”
Lục Thành cười nhạt:
“Không thể hợp lý hơn.”
Lam Nhược nhìn cả hai, biết mình đã được đưa ra ánh sáng. Nhưng đồng thời, đó cũng là lời cảnh cáo: Từ nay, cô không thể giấu mình nữa.
Tối hôm ấy, cô ngồi thẫn thờ bên bàn gỗ trong thư phòng mới được sắp xếp riêng. Không còn là căn phòng cũ kỹ lạnh lẽo. Bên ngoài treo bảng hiệu khắc ba chữ:
"Thất Tâm Các" – do chính tay Lục Thành đặt.
Cửa phòng mở ra. Lục Thành bước vào, không gõ cửa, không báo trước.
“Giận sao?”
Lam Nhược không đáp.
“Ta không hỏi ý cô trước vì biết… cô sẽ từ chối. Nhưng ta cần người như cô bên cạnh. Không phải với danh nghĩa vợ lẽ, mà là người giữ vai trò thật sự.”
Cô cười nhạt:
“Hay là… vì anh cần một con tốt đủ thông minh để đối đầu với Nội Các?”
Lục Thành tiến sát, một tay đặt lên vai cô, tay còn lại nâng cằm cô lên:
“Cô thông minh, lạnh lùng… nhưng có một điểm yếu.”
“Gì?”
“Cô không biết khi nào thì nên… để ai đó chạm vào mình.”
Khoảnh khắc ấy, hắn cúi xuống – lần đầu tiên môi hắn chạm nhẹ lên trán cô.
Chỉ thoáng qua. Nhưng đủ để khiến Lam Nhược cả người tê dại.
“Ngủ sớm. Từ ngày mai… chúng ta bắt đầu chơi ván cờ lớn hơn.”