Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 11: PHÍA SAU ÁM TIỄN VÀ NỤ HÔN TRONG LỀU
Chuyến đi về kinh không ồn ào nhưng vô cùng căng thẳng. Lam Nhược ngồi trong xe ngựa, tay lần từng mảnh giấy trong mật thư của Triệu đại nhân. Bên ngoài, Lục Thành cưỡi ngựa dẫn đầu, áo choàng tung bay trong gió, gương mặt lạnh như băng.
Cô biết, lần này không đơn giản là một cuộc điều tra nữa. Ai đó trong triều đang để mắt tới cô – một "vợ lẽ" nay trở thành nhân vật trung tâm phá án, lật tội quan viên triều đình. Mối đe dọa quá rõ ràng.
Tới giữa rừng trúc Thủy Tâm – nơi nổi tiếng vắng vẻ – đoàn xe dừng nghỉ qua đêm. Người hầu dựng lều, đốt lửa trại, mọi thứ yên bình đến lạ… và chính vì vậy, Lam Nhược càng cảm thấy bất ổn.
Đêm buông xuống. Trong lều chính, cô ngồi bên bàn thảo lại lời khai sẽ trình báo, thì tiếng gió chợt rít lên mạnh mẽ. Một âm thanh “véo” xé gió lao tới.
ÁM TIỄN.
Phản xạ đặc công lập tức khởi động. Cô nghiêng người tránh mũi tên vừa đ.â.m xuyên vải lều. Cùng lúc, bóng đen từ ngoài ập vào – ba tên mặc áo đen, đao kiếm sáng loáng.
Lam Nhược xoay người tung cú đá thẳng vào n.g.ự.c tên đầu tiên, tay chụp lấy cây ghế gỗ ném về phía hai tên còn lại. Nhưng khoảng cách quá gần, một tên đã lao tới c.h.é.m thẳng vào vai cô.
Tiếng kim loại va vào nhau chan chát – một thanh kiếm chặn lại cú chém. Lục Thành.
Hắn từ đâu lao tới như gió, một đường kiếm cắt ngang mặt tên áo đen, m.á.u văng tung tóe. Hắn hét lên:
“Bảo vệ Lam Nhược!”
Những lính hộ vệ từ ngoài xông vào hỗ trợ. Nhưng Lam Nhược và Lục Thành đã đứng quay lưng sát nhau, ánh mắt đồng bộ như đã phối hợp hàng trăm lần.
“Cô ổn chứ?” – Hắn hỏi nhanh.
“Chỉ trầy vai. Không c.h.ế.t được.”
“Giỏi.” – Hắn bật cười, rồi phóng lên kết liễu kẻ cuối cùng.
Khi tất cả lặng xuống, Lam Nhược mới thấy vai mình m.á.u rịn ra. Vết cắt không sâu, nhưng đau rát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Ngồi xuống.” – Lục Thành kéo tay cô lại, ngồi trong lều nhỏ mới dựng. Tay hắn mở hòm thuốc, động tác thành thạo như một lang y dày dạn.
Lam Nhược rùng mình khi bàn tay hắn chạm vào da thịt.
“Đừng giả vờ mạnh mẽ mãi như thế.” – Hắn thì thầm. “Đôi khi... để người khác lo cho mình cũng không tệ.”
Cô quay mặt đi:
“Đừng nói kiểu khiến người ta hiểu lầm.”
“Ta nói nghiêm túc.”
Khoảnh khắc ấy, hắn cúi xuống, rất chậm… và đặt một nụ hôn lên vết thương đã được băng.
Lam Nhược bất động.
“Vì cô mạnh mẽ, nên ta càng muốn dịu dàng hơn.”
Cô quay lại, ánh mắt chạm ánh mắt, gần đến mức hơi thở hòa làm một. Và lần này – không ai trốn tránh. Môi họ chạm vào nhau, nhẹ nhàng nhưng chứa đựng bao kìm nén.
Một nụ hôn thật sự.
Không còn là ván cờ, không là toan tính.
Chỉ còn hai con người, trong lều nhỏ giữa rừng đêm, sau trận tử chiến – tìm thấy nhau trong khoảnh khắc tĩnh lặng nhất.
Khi trời gần sáng, Lam Nhược ngồi tựa vào vai Lục Thành, ánh mắt xa xăm.
“Cảm giác... như chưa từng sống trước kia vậy.”
Lục Thành khẽ siết tay cô.
“Vì từ nay… cô mới thực sự được sống.”