Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 12: RA MẮT HOÀNG CUNG VÀ BÓNG MA TỪ QUÁ KHỨ
Kinh thành vào xuân, trời trong mà không nắng, gió nhẹ mà mang theo mùi hương mai phớt. Cỗ xe ngựa chở Lam Nhược và Lục Thành dừng lại trước cổng Cảnh Minh Cung – nơi ở của Hoàng hậu đương triều, cũng là nơi hôm nay Lam Nhược được triệu kiến.
Lần đầu tiên, cô bước vào hoàng cung không phải với vai trò một người bị động. Không còn là vợ lẽ mờ nhạt của phủ Thái Sư, mà là phu nhân chính thức của Lục Thành, đồng thời là nữ nhân đã phá được vụ án tham ô trong Nội Các.
Ngay khi bước vào đại điện, ánh mắt hàng chục cung nữ và phi tần lướt qua cô. Mỗi người một sắc thái, nhưng tựu chung là ngờ vực, thăm dò và... đố kỵ.
Bên trên, Hoàng hậu mặc long bào màu hải thanh, sắc mặt ôn hòa nhưng ánh nhìn sắc như dao.
“Đây là Lam phu nhân? Quả nhiên... khác xa lời đồn.”
Lam Nhược cúi người hành lễ.
“Thần phụ thất lễ, mong bệ hạ lượng thứ.”
Hoàng hậu mỉm cười:
“Ta nghe cô phá án, vạch trần cả quan viên kinh thành. Gan lớn hơn cả nam nhân.”
Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng chứa đầy thử thách. Lam Nhược bình thản đáp:
“Là phận nữ nhi, chỉ biết giữ trong sạch cho phu gia. Nếu có mạo phạm, xin nhận phạt.”
“Biết co biết duỗi. Tốt.” – Hoàng hậu gật đầu. “Nhưng vào cung không chỉ có tài. Còn cần lễ nghĩa, và... trí nhớ.”
Ngay khi lời vừa dứt, một bóng người yểu điệu bước ra từ hậu điện.
Lam Nhược lập tức đứng khựng lại. Tim cô đập mạnh.
Người con gái kia mặc váy tía nhạt, tóc cài trâm ngọc bích, nụ cười dịu dàng nhưng ánh mắt lại mang theo tia lạnh như băng.
“Nô tì tham kiến Hoàng hậu. Gặp lại Lam tỷ tỷ thật là hữu duyên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lâm Chi.
Cái tên ấy như vết d.a.o rạch ngang ký ức cũ.
Trong phần ký ức của thân xác Lam Nhược, Lâm Chi từng là biểu muội thân thiết – người cùng lớn lên, cùng ăn học. Nhưng chính cô ta là kẻ vu oan cho Lam Nhược tội câu dẫn Lục Thành, đẩy cô vào cuộc hôn nhân ép buộc làm vợ lẽ, còn bản thân thì lọt vào cung làm cung nữ hầu cận Hoàng hậu. Và giờ… đã leo lên hàng nữ quan, có tiếng nói trong hậu cung.
Lam Nhược siết chặt tay.
Lâm Chi bước đến, khẽ hành lễ với cô, rồi nhếch môi:
“Lam tỷ tỷ… không ngờ, vẫn sống tốt đến giờ. Thật đáng mừng.”
Lam Nhược nhìn thẳng vào mắt cô ta, mỉm cười.
“Ta sống không chỉ tốt… mà còn đủ mạnh để khiến ai đó phải cúi đầu.”
Hoàng hậu nhíu mày, nhưng không nói gì. Căng thẳng dâng lên âm thầm.
Sau khi rời điện, Lam Nhược và Lục Thành được sắp xếp nghỉ tại Tĩnh Lạc Cung – một nơi yên tĩnh phía sau hậu viện.
Vừa bước vào phòng, Lục Thành đã nói nhỏ:
“Lâm Chi – ta từng nghe tên. Nghe nói cô ta là người đưa tin về cái c.h.ế.t ‘ngẫu nhiên’ của phụ thân Lam Nhược trước kia.”
Lam Nhược khựng lại.
Cô vẫn tưởng mình đang chơi cờ với đám đàn bà trong phủ Thái Sư… ai ngờ, những người trong cung này, mới là tay chơi thâm hiểm thật sự.
Lục Thành tiến lại gần, tay nhẹ chạm vào vai cô:
“Nếu em muốn... ta có thể ra tay trước.”
Cô lắc đầu, ánh mắt sắc lạnh như thép:
“Không. Em sẽ ra tay. Nhưng là đúng lúc, đúng nơi... và khiến cô ta tự mình cầu xin tha mạng.”