Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 13: TIỆC RƯỢU TRONG CUNG VÀ CÁI BẪY NHẸ NHÀNG CỦA MỘT NỮ NHÂN NGUY HIỂM
Ba ngày sau, hoàng cung mở đại tiệc mừng xuân sớm. Địa điểm tổ chức là Trường Minh Điện – nơi chỉ dành cho các thành viên cấp cao của hoàng tộc và những phu nhân có vị thế vững vàng trong triều.
Lam Nhược nhận được thiệp mời thêu chỉ vàng, không phải dưới danh nghĩa “vợ lẽ”, cũng chẳng phải “vợ chính” mới thăng chức, mà là “Phu nhân được Nội Các vinh danh về công phá án”.
Một danh hiệu vừa là vinh quang… vừa là mục tiêu.
Lục Thành không được dự tiệc này. Theo quy định cung cấm, chỉ có nữ quyến được phép tham dự. Trước khi cô rời cung Tĩnh Lạc, hắn siết c.h.ặ.t t.a.y cô và nói:
“Nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra… hãy nhớ em không đơn độc.”
Cô chỉ mỉm cười, gật đầu. Nhưng ánh mắt lại sáng như lưỡi d.a.o sắp tuốt khỏi vỏ.
Trong đại điện, tiếng đàn tì bà réo rắt, rượu thơm bốc hương, mỹ nữ ngồi thành hàng dọc theo sảnh. Lam Nhược khoác váy lụa màu xanh ngọc, tóc vấn đơn giản nhưng phong thái ung dung lấn át nhiều người.
Cô biết mình đang được để mắt — và không phải theo nghĩa tích cực.
Bên trái là phu nhân Thượng thư Bộ Hình, bên phải là tiểu thiếp của Đại học sĩ. Mỗi người một vẻ, nhưng đều mang theo dã tâm trong lời nói dịu ngọt.
Lâm Chi xuất hiện sau cùng. Cô ta mặc váy tím nhạt, được bố trí ngồi gần bên Hoàng hậu, chứng tỏ địa vị không nhỏ.
“Lam tỷ tỷ.” – Lâm Chi lên tiếng, giọng ngọt như mật. “Mời chị một chén.”
Lam Nhược không thay đổi sắc mặt. Cô mỉm cười, đưa tay đỡ chén rượu bằng hai tay:
“Lâm muội... lòng tốt thật khiến ta cảm động.”
Nhưng khi chén rượu chạm tay, cô khẽ nghiêng, đánh rơi vài giọt xuống váy mình.
“Ôi, hậu đậu quá. Ta làm bẩn rồi.” – Lam Nhược đưa rượu trả lại. “Vậy... Lâm muội uống thay ta được không?”
Lâm Chi hơi khựng lại. Không thể từ chối trước bao nhiêu đôi mắt dõi theo, cô ta đành cười giả lả và nâng chén.
“Được thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhưng khi rượu vừa trôi qua cổ họng, Lam Nhược quay đi, thì thầm với phu nhân bên cạnh:
“Loại rượu Lệ Mai này không dùng trong cung từ mùa đông năm ngoái, vì... từng gây dị ứng nổi mẩn đỏ. Nghe đâu chỉ người có cơ địa đặc biệt mới uống không sao.”
Phu nhân nọ giật mình. Rồi ánh mắt dán chặt vào vùng cổ của Lâm Chi, nơi da bắt đầu ửng đỏ.
Ngay lúc ấy, một cung nữ thất kinh chạy vào thì thầm với Hoàng hậu. Bà trầm giọng:
“Người đâu, đưa nữ quan Lâm Chi về tẩm cung điều dưỡng!”
Cả sảnh xôn xao. Một người vừa nâng rượu kính khách quý… lại đột ngột ngã bệnh?
Lam Nhược bình thản nâng chén trà lên môi, khẽ nhấp.
Cô không cần hạ độc. Chỉ cần kéo đúng dây, con rối sẽ tự giật.
Tối hôm đó, trong lều nghỉ, Lục Thành nhìn cô bằng ánh mắt không thể giấu nổi tự hào.
“Rượu dị ứng?” – Hắn hỏi, cười nhạt.
“Không phải tôi bỏ vào. Nhưng tôi biết… người khác sẽ thử làm vậy. Và tôi chỉ… đẩy một tay.”
“Em đang biến hoàng cung thành chiến trường rồi đấy.”
Lam Nhược bước lại gần, chạm nhẹ vào cổ áo hắn:
“Vậy còn anh? Tướng quân có sẵn sàng đánh trận bên cạnh tôi?”
Lục Thành ôm eo cô, kéo sát lại, hơi thở lướt bên tai:
“Không chỉ đánh cùng... mà còn sẵn sàng ngã xuống giường cùng em nếu cần.”
Cô bật cười, đánh nhẹ vào n.g.ự.c hắn. Nhưng khi hắn kéo cô lại gần, đặt một nụ hôn sâu lên môi cô… thì mọi sự giễu cợt cũng tắt lịm.
Giữa hoàng cung sóng ngầm, chỉ cần còn bên nhau, là còn tất cả.