Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 15: TỈ THÍ TÀI NỮ VÀ LỜI TUYÊN CHIẾN KHÉO LÉO

Ba ngày sau cuộc gặp Thái tử, toàn hậu cung náo động trước sự kiện hiếm có: Cuộc Tỉ Thí Tài Nữ Đầu Xuân do chính Hoàng hậu chủ trì, quy tụ tất cả nữ quyến hoàng tộc, phi tần và phu nhân các đại thần.

Mục đích? Thì vẫn như mọi năm: trổ tài nữ công, văn thơ, cầm kỳ thi họa…

Nhưng năm nay có một cái tên mới lọt vào danh sách: Lam Nhược, chính thê của Lục Thành, người vừa khiến Lâm Chi suýt rơi đài.

Chẳng cần nói cũng biết: sự kiện này được tạo ra để thử thách – hay nói thẳng là dìm – Lam Nhược.

Hôm ấy, trời trong, hoa mai nở ngập lối, sân điện rực rỡ khăn hồng trống hội. Mỗi người tham gia đều được chia đề thi riêng biệt, rút thăm công khai trước mặt Hoàng hậu.

Lam Nhược bước lên, nhẹ nhàng rút một thẻ tre.

Một tiếng xì xào vang lên ngay sau lưng nàng.

“Tú nữ ba đời chưa ai học cầm kỳ mà dám đến dự?”

“Nghe nói trước kia còn bị coi là câm, làm gì biết thi thư?”

Cô không quan tâm. Chỉ lặng lẽ đưa thẻ tre lên xem. Đề thi: “Thêu ngược tranh hoa mai trong vòng một canh giờ.”

Người thêu tay trái, dùng mặt sau để hiện hình – kỹ thuật cao cấp nhất trong nghề thêu hoàng cung. Đây không còn là thử thách thông thường. Đây là một bẫy tinh vi.

Lâm Chi cười nhạt, ngồi giữa các nữ quan, lặng lẽ thưởng trà.

"Thêu ngược à? Để xem Lam tỷ tỷ có còn bản lĩnh như lời đồn."

Một canh giờ trôi qua trong im lặng. Cung nữ hầu trà, nhạc tấu dịu nhẹ, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào chiếc bàn gỗ nơi Lam Nhược đang ngồi.

Nhưng điều lạ là: Lam Nhược không vội.

Cô đếm từng sợi chỉ, đo từng phân khoảng vải, không để lộ một nét căng thẳng nào.

Khi tiếng chuông canh vang lên, cô dừng tay đúng lúc cuối cùng, nâng bức thêu lên bằng hai tay.

Cả điện lặng thinh.

Bức thêu khi nhìn từ mặt sau chỉ là những đường chỉ rối rắm, lộn xộn… nhưng khi được đặt sau ánh sáng mặt trời chiếu ngược — một đóa mai trắng tuyệt mỹ hiện ra, từng cánh hoa trong suốt như ngọc.

Hoàng hậu nhíu mày.

Một phi tần khác không chịu nổi, thốt lên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Cái này… là kỹ thuật của cung thêu Tịch Ảnh, từ thời tiền triều đã thất truyền!”

Lam Nhược mỉm cười nhẹ, tay vuốt ve mép vải:

“Chỉ là trò đùa nhỏ lúc ở quê. May sao không làm mất thể diện hoàng cung.”

Tiếng vỗ tay vang lên. Nhưng lần này, không phải của kẻ nịnh hót.

Là Thái tử.

Hắn từ điện sau bước ra, ánh mắt sâu lắng:

“Trẫm chưa từng thấy đóa mai nào... khiến lòng mình tĩnh lặng như thế.”

Lục Thành đứng bên hành lang, mắt lóe sáng, tay siết thành nắm nhưng môi lại mỉm cười:

“Em lại thắng rồi.”

Hoàng hậu cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng giọng điệu không còn lạnh như thường:

“Quả nhiên là nữ tử hiếm có. Lam phu nhân… có tài, có lễ. Nhưng... hậu cung không chỉ cần tài. Còn cần hòa khí.”

Lam Nhược cúi đầu:

“Thần phụ sẽ ghi nhớ lời dạy. Nhưng nếu có người không muốn yên ổn… thì thần phụ đành phải khiến họ... không thể ngồi yên.

Câu nói khiến cả sảnh chấn động.

Hoàng hậu nheo mắt, nhưng không đáp.

Lâm Chi… siết chặt chén trà trong tay, đến mức viền gốm rạn vỡ.

Tối hôm ấy, Lục Thành kéo Lam Nhược vào lòng giữa ánh nến lờ mờ:

“Em thật sự không định ẩn mình nữa à?”

Cô ngước lên nhìn hắn, ánh mắt như ánh thép mài sắc:

“Không. Em muốn họ biết — Lam Nhược… không phải con rối mặc ai dắt đi nữa.”

Hắn khẽ hôn lên trán cô, giọng khàn khàn:

“Vậy thì… ta ở đây. Là kiếm chắn gió cho em. Là lưng để em tựa vào bất cứ khi nào em thấy mỏi.”