Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 23: NGỌC LỆNH TRÊN BÀN TRIỀU VÀ LẦN ĐẦU ĐỐI MẶT VỚI THÁI TỬ
Sáng hôm ấy, đại sảnh Nội Các đông kín các đại thần và học sĩ. Không khí nặng nề như có thể dùng d.a.o mà cắt.
Tại vị trí trung tâm của bàn nghị sự, Thái tử điện hạ ngồi lặng, tay cầm quyển tấu chưa mở. Bên cạnh hắn là Triệu đại nhân – đứng đầu Nội Các – với ánh mắt đầy dò xét.
Cửa mở.
Lam Nhược bước vào.
Không ồn ào. Không thừa lễ nghi. Nàng mặc triều phục cố vấn màu xanh đậm, tóc búi cao, cài trâm ngọc đơn giản nhưng kiêu hãnh. Một tay nàng đặt một hộp gỗ sơn đen lên mặt bàn.
Từng ánh nhìn dồn về phía đó.
Thái tử ngẩng đầu, ánh mắt lạnh hơn tuyết đầu đông. Nhưng đáy sâu trong đôi mắt ấy… có một vệt d.a.o động không giấu được.
“Cố vấn Lam, ngươi có gì cần trình?” – giọng hắn trầm thấp.
Lam Nhược mở hộp.
Một miếng ngọc song ngư khắc rồng cụt đuôi nằm yên bên trong, sáng lên dưới ánh sáng buổi sớm.
“Thần tìm được vật này trong tay một thị vệ từng được tuyên bố ‘chết trong loạn binh ba năm trước’ – Tô Khải. Hắn hiện đang được bảo hộ trong Tĩnh Lạc Cung.”
Cả triều xôn xao.
Triệu đại nhân hỏi:
“Miếng ngọc này… theo quy chế, chỉ Hoàng hậu mới có quyền sử dụng.”
Lam Nhược gật đầu:
“Không sai. Nhưng vấn đề là, năm đó, ngọc lệnh từng bị Hoàng hậu giao cho một người trung gian để xử lý chuyện ‘riêng’ trong cung. Và kẻ nhận lệnh g.i.ế.c Lam Tự Khanh – cha thần – chính là người cầm miếng ngọc này.”
Thái tử vẫn im lặng.
Lam Nhược nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Thần chỉ có một câu hỏi, mong được ngài trả lời – có phải, điện hạ đã từng biết về cái c.h.ế.t của Lam Tự Khanh là do người trong cung thao túng, nhưng đã im lặng để giữ ngai vàng?”
Toàn bộ sảnh Nội Các c.h.ế.t lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thái tử đứng dậy, hai tay đan sau lưng, mắt nhìn ra cửa sổ.
Rất lâu sau, hắn cất giọng:
“Lam Nhược… nếu cô biết rằng một lời của cô hôm nay có thể khiến hậu cung đổ máu, nội triều rúng động, vậy cô có còn muốn hỏi nữa không?”
Lam Nhược vẫn không chớp mắt:
“Thần không cần một đế quốc đứng trên m.á.u người vô tội.”
Thái tử siết chặt tay. Hắn quay lại, ánh mắt như muốn xé toạc tất cả, nhưng khi nhìn vào nàng, lại chỉ còn sự mệt mỏi của một người gánh quá nhiều.
“Đúng. Năm đó ta biết.” – Hắn nói. “Nhưng ta bất lực. Nếu không im lặng… ta sẽ c.h.ế.t trước khi kịp đổi vận mệnh.”
Câu nói khiến cả sảnh chấn động. Một lời thú tội – giữa ban ngày – giữa triều.
Triệu đại nhân run giọng:
“Điện hạ… người thừa nhận?”
Thái tử ngồi xuống ghế, phất tay:
“Không cần che giấu nữa. Nếu Lam Nhược có thể lật ra hết sự thật mà vẫn giữ được thiên hạ thái bình, ta sẽ giao lại tất cả quyền tra xét trong cung cho cô. Bao gồm cả quyền truy xuất hồ sơ Hắc Cầm Đường.”
Lam Nhược siết chặt nắm tay.
Ván cờ này… nàng vừa thắng một hiệp.
Tối hôm ấy, trong sân Tĩnh Lạc Cung, Lục Thành cởi giáp, nhìn nàng chăm chú:
“Em thực sự khiến cả Nội Các cúi đầu?”
Lam Nhược mỉm cười:
“Không. Em chỉ khiến họ nhìn thấy, một sự thật không thể chối.”
Lục Thành tiến đến, ghì nhẹ eo nàng, thì thầm:
“Vậy còn ta? Em định xử lý thế nào nếu cả triều sắp đổi máu?”
Lam Nhược tựa đầu vào n.g.ự.c hắn:
“Thì em sẽ cùng anh... giữ lấy nơi này. Bằng bất cứ giá nào.”