Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 25: LƯU TỬ CỐC VÀ BÓNG HÌNH GIỐNG HỆT MÌNH

Lưu Tử Cốc nằm sau dãy Thập Đỉnh, nơi không ai dám nhắc tên và cũng không ai từng quay lại. Bản đồ triều đình gọi nó là “Vùng Bị Lãng Quên”.

Lam Nhược và Lục Thành đi suốt ba ngày hai đêm, vượt qua núi đá cheo leo, rừng rậm rạp và đầm lầy đầy độc trùng. Trên đường, họ bị theo sát bởi một nhóm thích khách lạ mặt – nhưng tất cả đều mang mặt nạ đen và không để lộ thân phận.

Lục Thành hạ gục tên cuối cùng, rút thanh kiếm khỏi n.g.ự.c hắn, gằn giọng:

“Chúng là người của Hắc Cầm Đường. Đã biết ta và em tìm đến nơi này.”

Lam Nhược lau vết m.á.u trên má, mắt sáng lạnh như băng:

“Càng tốt. Để chúng biết, có người dám bước chân vào địa ngục.”

Tới Lưu Tử Cốc vào buổi chiều tà.

Khung cảnh nơi đây là một trại đá hoang phế, tường rào phủ rêu, cửa gỗ mục nát nhưng bên trong vẫn có tiếng xích sắt kéo lê cùng tiếng người rên rỉ.

Một lão canh gác xuất hiện, ánh mắt mù một bên, chống gậy gỗ, giọng khàn như gió:

“Các ngươi là ai? Nơi này không còn ai sống cả…”

Lam Nhược tiến lên, giọng bình tĩnh:

“Chúng ta tìm người tên Lam Thị Diệp. Bà ấy từng bị đưa tới đây dưới danh nghĩa tử tù, cách đây mười mấy năm.”

Lão già run run, rồi chậm rãi xoay người đi:

“Đi theo ta… nếu người đó còn sống, chắc ngươi sẽ không muốn gặp đâu…”

Bên trong căn hầm đá ẩm thấp, ánh sáng chỉ vừa đủ để nhìn thấy từng vết nứt trên tường. Tiếng xích sắt kêu leng keng.

Ở góc tường, một người phụ nữ tóc dài, đầu rũ xuống, thân thể gầy gò chỉ còn da bọc xương.

Lục Thành bước lên một bước, nhưng Lam Nhược đã giơ tay chặn lại.

“Để em.”

Cô bước chậm rãi tới gần, lòng bàn tay run lên.

“...Mẹ?”

Người phụ nữ không trả lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lam Nhược run giọng:

“Mẹ, là con. Là… Lam Nhược…”

Khi cô chạm vào bàn tay người đó, bất chợt—một tiếng “xoẹt” vang lên, lưỡi d.a.o bén lạnh lóe sáng.

Lục Thành nhào tới đỡ, nhưng Lam Nhược đã nghiêng đầu tránh kịp. Người phụ nữ ấy ngẩng lên, ánh mắt trống rỗng nhưng đầy sát khí.

Không phải... mẹ nàng.

Là một người giống hệt nàng, từ khuôn mặt, ánh mắt đến cả dáng đi.

Lam Nhược lùi lại, tim đập loạn nhịp.

“Ngươi là ai?”

Người kia nghiêng đầu, cười khan:

“Ta là ngươi. Ta từng được đưa vào cung để thay thế ngươi. Nhưng rồi... chúng thay đổi kế hoạch. Chúng nhốt ta ở đây, chờ ngày xử lý.”

Lục Thành kéo Lam Nhược ra sau:

“Thân phận song trùng?”

Lam Nhược nghiến răng:

“Ngươi biết mẹ ta ở đâu không?”

Người kia gật đầu, cười đầy bi thương:

“Bà ấy... bị chuyển đi khi không còn giữ được bí mật. Nhưng ta nhớ bà vẫn gọi một cái tên trong giấc mơ… ‘Tiểu Nhược, đừng sợ. Mẹ vẫn sống vì con…’”

Lam Nhược bật khóc, nhưng nước mắt không rơi.

“Bà ấy còn sống. Em biết.”

Lục Thành nắm tay nàng thật chặt:

“Chúng ta sẽ tìm ra. Không ai có thể ngăn cản em nữa.”

Ánh hoàng hôn tràn qua khe hở hầm đá, chiếu vào gương mặt của hai người giống hệt nhau.

Một người đã bị nuốt chửng bởi bóng tối.

Một người, vẫn đang chiến đấu để đem ánh sáng trở lại.