Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 6: KẾ HOẠCH NGỌT NGÀO VÀ CÁI TÁT DƯỚI HOA MỘC LAN

Đêm phủ Thái Sư dạo này trầm lắng hơn thường lệ. Nhưng với Lam Nhược, mỗi phút trôi qua là một bước đi tính toán. Cô không thể để mình chỉ là một cái bóng sống sót. Cô muốn làm chủ.

Cô bắt đầu quan sát Vương Dao – nhị tiểu thư độc ác nhưng ngu ngốc. Một cô gái như vậy, quá dễ bị dẫn dụ chỉ bằng những lời khéo léo, nhất là khi có người sẵn sàng “giả vờ” thân thiện để tiếp cận.

Chiều hôm đó, Lam Nhược giả vờ mang mứt sen lên phòng Vương Dao:

“Tiểu thư, hôm qua ta không nên cãi lời. Là ta hỗn xược.”

Vương Dao nheo mắt, chưa kịp lên tiếng thì đã thấy đĩa mứt sen tinh tế trên khay bạc.

“Mứt sen cung đình? Cô lấy từ đâu?”

Lam Nhược khẽ cười:

“Từ nhà bếp. Chỉ là chút thành ý.”

Vương Dao vẫn bán tín bán nghi, nhưng cuối cùng cũng ăn. Đúng như dự đoán, cô ta bắt đầu buông lời:

“Cô không ngờ lại biết điều đấy. Nếu ngoan ngoãn thế này từ đầu thì đã không bị mẹ ta ghét rồi.”

Lam Nhược cụp mắt, che đi ánh nhìn lạnh băng.

Tối hôm đó, cô lén trốn ra hậu viên – nơi mà xưa kia, Vương Dao từng đổ thuốc làm Lam Nhược thật sự ngất lịm trong ngày tân hôn, khiến Lục Thành chán ghét vợ lẽ ngay từ đầu. Cô đào nhẹ lớp đất dưới gốc hoa mộc lan… và thấy lọ sứ nhỏ. Còn nguyên.

“Thuốc an thần cực mạnh. Loại này không dùng đúng liều thì sẽ hại người.” – Đường Lam thầm nhủ. “Vậy thì dùng lại, nhưng để người khác nếm thử.”

Ba ngày sau.

Tiệc nhỏ trong phủ được tổ chức để mừng sinh nhật lão phu nhân. Các tiểu thư trong phủ đều phải đến phụ giúp, kể cả Lam Nhược.

Vương Dao diện xiêm y hồng phấn, sánh bước giữa sân hoa mộc lan. Cô ta đắc ý vì sáng nay vừa nhận được bức thư ẩn danh:

“Có người bí mật ái mộ nhị tiểu thư, sẽ gặp tại hoa viên giờ Dậu.”

Vương Dao đứng dưới tán hoa nở rộ, mắt chớp liên tục. Nhưng thay vì người tình bí mật, kẻ xuất hiện lại là… Lam Nhược.

“Cô?!” – Vương Dao kinh ngạc.

“Ta chỉ muốn nói… hoa đẹp, người cũng nên thanh tao.” – Lam Nhược tiến lại gần, tay cầm chiếc quạt ngọc mà Vương Dao đánh rơi buổi sáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Vương Dao giận dữ định tát cô, nhưng Lam Nhược đã nhanh tay hơn.

“Chát!” – Âm thanh vang dội giữa sân.

Vương Dao ngã nhào xuống đám lá mộc lan.

“Cô… cô dám?!!”

Lam Nhược cúi người, thì thầm bên tai:

“Ta chỉ trả lại cái tát năm xưa cô ban cho Lam Nhược. Coi như huề.”

Rồi quay người bước đi, để lại Vương Dao tức tối tột độ. Nhưng chưa được mấy bước, cô ta lảo đảo. Mặt bắt đầu đỏ bừng, mắt lờ đờ. Cô ta lết về phía bàn trà, uống vội nước… nhưng lại uống đúng tách trà có pha thuốc mê – thứ Lam Nhược đã chuẩn bị từ trước.

Ngay sau đó, tiếng người hầu thất thanh vang lên:

“Nhị tiểu thư… ngất rồi! Mau gọi đại phu!”

Tối hôm ấy, Lam Nhược ngồi trong phòng, vừa cắt mảnh vải, vừa mỉm cười.

“Chạm nhẹ thôi đã lảo đảo. Hừ, loại người như cô không đáng c.h.ế.t ngay đâu.”

Cửa phòng bất ngờ bật mở. Lục Thành bước vào, ánh mắt sâu hun hút.

“Là cô?”

Lam Nhược nhìn hắn, không phủ nhận.

Hắn tiến lại, cúi sát mặt cô:

“Vương Dao trúng thuốc mê, nhưng lượng nhỏ. Không phải ngẫu nhiên. Cô đang chơi trò gì?”

Cô mỉm cười, đưa tay lên vuốt nhẹ cổ áo hắn:

“Chơi một trò cũ. Nhưng lần này, tôi là người đặt bẫy.”

Khoảnh khắc ấy, đôi môi họ gần sát nhau, như chỉ cần nghiêng thêm một chút là chạm… Nhưng rồi Lam Nhược lùi lại, giọng trầm xuống:

“Ngài nói sẽ theo dõi tôi mà? Vậy đừng ngạc nhiên.”

Lục Thành bật cười khẽ, rồi quay bước. Nhưng rõ ràng, trong lòng hắn… đã không còn bình yên như trước.