Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hành động này quả thật là ngây ngô hết mực, nhưng Văn Triển lại bị sự ấm áp đó khiến hắn ngẩn ngơ.
Hắn xoa xoa đỉnh đầu Lục Vân Sơ, xem như cảm tạ tấm chân tình cuồn cuộn song vụng về của nàng.
Nàng ngẩng đầu lên, vẻ đáng thương: "Ta rất buồn, ta phải làm sao mới có thể thương chàng hơn nữa đây?"
Từ "thương xót", có lẽ đối với những nam nhân khác là sự sỉ nhục. Nhưng Văn Triển thì không, hắn sẽ không câu nệ từ ngữ, cũng không câu nệ thái độ. Hắn rất rõ ràng cảm nhận được tâm trạng mà Lục Vân Sơ muốn biểu đạt.
Là yêu, là thương tiếc.
Giống như cảm giác của hắn khi nhìn thấy nàng rơi lệ, quá mãnh liệt, mãnh liệt đến mức khiến hắn vừa vui mừng vừa lo âu.
Vui mừng vì tình yêu thuần khiết và nồng nhiệt của nàng, lo âu là sợ những tháng ngày tốt đẹp này chỉ là một giấc mộng, tựa ánh sáng trên trời, cuối cùng rồi cũng sẽ tan biến.
Hắn xoa xoa cằm Lục Vân Sơ, như đang dỗ dành một con mèo nhỏ, rồi đợi nàng nín khóc mới viết: Như vậy là đủ rồi, ta cảm nhận được hết thảy.
Lục Vân Sơ hỏi: "Ta có thể hôn chàng không?"
Văn Triển sửng sốt một chút, rồi mỉm cười, cúi đầu hôn nhẹ lên môi nàng.
Nàng muốn an ủi hắn, ấy vậy mà lại bị hắn an ủi ngược lại.
Lục Vân Sơ thấy có chút áy náy.
Xe ngựa bon bon trên đường, ra khỏi thành, đến chiều tối đã là một vùng đất khác.
Tuyết ở đây rơi ít, nên hầu như đã tan hết.
Bầu trời sau tuyết rơi trong vắt như vừa được gột rửa, xanh thăm thẳm, vô tận. Từ nơi đường chân trời, ráng chiều rực rỡ tựa đóa hoa đỏ thắm rơi xuống mặt nước, nở rộ tỏa ra muôn vạn hào quang, huy hoàng mà dịu dàng biết bao.
Lục Vân Sơ gọi dừng xe ngựa.
"Chúng ta ngắm hoàng hôn nhé?" Nàng đề nghị với Văn Triển.
Văn Triển gật đầu.
Hai người ra khỏi xe ngựa, ngồi trên tấm ván gỗ của càng xe.
Lục Vân Sơ tự nhiên tựa đầu vào vai Văn Triển.
Nàng ngắm ráng chiều nơi chân trời xa xăm, xòe tay như muốn nắm giữ. Nàng hỏi: "Đẹp không?"
Văn Triển gật đầu, viết trên lòng bàn tay nàng: Rất đẹp.
Lục Vân Sơ liền hỏi: "Lần cuối chàng ngắm hoàng hôn là khi nào?"
Văn Triển lục lọi trong dòng ký ức đã phủ bụi thời gian, tựa những cuốn sách cũ kỹ với chữ nghĩa nhạt phai.
— Ta không nhớ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lục Vân Sơ nắm lấy tay hắn: "Không sao, sau này chúng ta sẽ thường xuyên ngắm."
Văn Triển mỉm cười, quay sang hôn nhẹ lên đỉnh đầu nàng.
Lục Vân Sơ nhận thấy Văn Triển dường như có đôi phần hiểu lầm. Hôm nay, tâm tình nàng thực sự u buồn, lại thêm nỗi bất bình tích tụ đã khiến nàng bật khóc một trận, làm hắn kinh hãi, ngỡ nàng là kẻ yếu mềm, nên mới theo lẽ thường dỗ dành.
Nàng chẳng hề bài xích sự ấm áp, nhu tình khi được chiều chuộng, nũng nịu này.
Nàng khẽ nghịch những ngón tay Văn Triển, khóe mắt vô tình liếc thấy một đốm sáng nhỏ nhoi giữa nền tuyết trắng xóa.
Nàng đưa mắt nhìn, phát hiện ra một đóa dã hoa bé nhỏ đang kiên cường vươn mình giữa lớp tuyết mỏng tang.
Tiết đầu xuân vừa sang, tuyết giá còn chưa tan hết, đóa dã hoa li ti kia đã vội vã hé nụ.
Lục Vân Sơ buông tay Văn Triển, thoăn thoắt bước đến.
Đơn độc một đóa hoa.
Nàng dùng ngón tay khẽ chạm vào đóa dã hoa: "Xin lỗi người nhé, ta đành phải hái người để an ủi tâm can của người ta thương." Nàng khẽ lẩm bẩm: "Chàng cũng cô độc như người, cũng gắng gỏi mang đến chút dịu dàng cho thế gian này. Bởi vậy, việc ta đành lòng hái người ắt cũng đáng thứ lỗi chứ?"
Nàng ngắt đóa dã hoa, khéo léo uốn thân cây mảnh mai thành một chiếc nhẫn đơn sơ.
Văn Triển chẳng hay nàng nhìn thấy điều gì, nhưng thấy nàng đã lấy lại tinh thần, lòng hắn hân hoan khôn xiết, không vội đuổi theo, chỉ lặng ngắm bóng dáng nàng nô đùa cùng tuyết trắng.
Chẳng mấy chốc, nàng đứng dậy, quay lưng làm điều gì đó khuất tầm mắt hắn, rồi mỉm cười rạng rỡ, thoăn thoắt chạy về phía hắn.
"Hoa đã nở rồi kìa."
Văn Triển khẽ ngạc nhiên, ánh mắt đổ về hướng đó.
Lục Vân Sơ liền nói: "Đã bị ta hái mất rồi."
Văn Triển dở khóc dở cười, cảm thấy bất lực.
Nàng dịu giọng: "Đưa tay chàng ra đây."
Văn Triển răm rắp làm theo.
Nàng đeo chiếc nhẫn hoa dại mộc mạc lên ngón áp út của hắn.
Văn Triển nhìn nàng với vẻ khó hiểu.
Lục Vân Sơ giải thích: "Ở quê ta, một nơi xa xôi lắm, có một truyền thuyết. Đại khái là một vị thần mang ánh sáng đến cho nhân gian, vì đã trộm lửa trời mà bị trừng phạt, xiềng xích trên đỉnh núi, mỗi ngày đều có đại bàng bay đến m.ổ b.ụ.n.g móc gan. Đến đêm, gan lại mọc lại như cũ, cứ thế lặp đi lặp lại, cho đến khi một tráng sĩ tiêu diệt đại bàng, giải thoát cho Người. Chiếc xích giam cầm Người cuối cùng hóa thành chiếc nhẫn."
E rằng không chỉ ba kiếp, mà là vô số kiếp luân hồi nàng đã vắng bóng. Nàng nhìn Văn Triển, mỉm cười nói: "Ta rất tâm đắc ý nghĩa của chiếc nhẫn trong câu chuyện này." Những xiềng xích đang trói buộc Văn Triển, cũng xin hóa thành nhẫn đi.
Văn Triển cũng khẽ cười, gật đầu đồng tình.
Lục Vân Sơ lại tiếp lời: "Cũng là một nơi xa xôi nọ, có lời cổ nhân rằng ngón tay này thông thẳng đến tim, được Thần Mặt Trời che chở, ban cho tình yêu sự vĩnh cửu bất biến."