Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Vân Sơ hôn lên mi tâm Văn Triển, khuyên hắn chớ quá bận tâm: "Phụ thân đối xử với ta rất tốt, chúng ta cùng đi thăm ông ấy." Nàng cười nói: "Ta rất đỗi vui mừng, bởi vì đã nhìn thấy mầm mống hy vọng, cho nên tràn ngập mong đợi với vạn vật."

Văn Triển im lặng không nói, một lúc sau, trước mắt Lục Vân Sơ xuất hiện một góc giấy: Nhưng ta là người câm.

Lục Vân Sơ sững sờ, ngoảnh đầu ngắm hắn.

Văn Triển thần thái điềm tĩnh, dường như sau khi được Lục Vân Sơ ân cần khuyên giải, hắn đã tiếp nhận bản thân mình, không còn tự ti hèn mọn nữa.

Hắn mỉm cười với nàng, lật trang giấy, trên tờ giấy phía sau viết: Ta chẳng có thứ gì trong tay, phụ thân nàng sẽ không hài lòng đâu.

Lục Vân Sơ không rõ nên nói lời nào mới phải.

"Sẽ không đâu. Chàng rất tốt, sao ông ấy lại không hài lòng chứ?" Lục Vân Sơ an ủi: "Hơn nữa nếu không có chàng, bây giờ ta vẫn là người tàn phế ấy." Giống như hai đời trước. Hơn nữa nếu lại thêm một kiếp luân hồi, trong trường hợp không có Văn Triển, e rằng giờ đây nàng đã hóa điên rồi.

Trong mắt Văn Triển, Lục Vân Sơ là một ánh sáng cứu rỗi, nhưng trong lòng Lục Vân Sơ, hắn cũng mang đến cho nàng sự cứu rỗi vĩnh viễn không thể thay thế được.

Nhưng Văn Triển sẽ không biết nàng nghĩ gì.

Hắn lắc đầu, dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc nàng, nói với nàng chẳng hề gì, rồi viết: Những thứ này đối với ta mà nói đều không quan trọng.

Hắn giơ tay, cho Lục Vân Sơ xem chiếc nhẫn hoa giản dị như trẻ con kia, ý tứ đã tỏ tường, rằng có vật này là đủ rồi.

"Nhưng ta muốn gặp phụ thân."

Văn Triển viết: Ta có thể chờ nàng ở bên ngoài, nàng rảnh rỗi thì đến gặp ta là được.

Lục Vân Sơ không kìm được, bật cười: "Đây là vở tuồng chi? Chẳng lẽ là... Romeo và Juliet sao?"

Nàng nhìn vẻ mặt điềm tĩnh của Văn Triển, đã sớm đoán ra hắn nghĩ gì trong lòng. Chẳng phải chàng cho rằng phụ thân nàng sẽ chẳng chấp nhận chàng, nên mới không dám gặp đó sao?

Nàng thuận miệng nói: "Dù sao ông ấy cũng chẳng hề có ý kiến nào, ta nói gì làm gì đối với ông ấy đều như một, sẽ không phản đối đâu." Nói xong cũng không hề nhận ra điều gì bất ổn, cho đến khi nhìn thấy khuôn người chợt cứng đờ của Văn Triển.

Hắn siết chặt cán bút, các khớp xương trắng bệch, ngẩng đầu nhìn nàng.

Lục Vân Sơ lúc này mới nhận ra, mình có thể đã lỡ miệng tiết lộ vài bí mật không nên có.

——Sao nàng hay biết điều đó?

Lục Vân Sơ kiếp này vẫn chưa gặp phụ thân nàng.

Lục Vân Sơ chỉ nói: "Đoán mò mà ra."

Lại là cảm giác này. Văn Triển vẫn luôn thấu tỏ Lục Vân Sơ không thuộc về thế giới này, nhưng những lời nàng vô tình buột miệng đôi khi lại khiến hắn cảm thấy mọi việc còn hơn thế nữa. Giữa hai người tựa hồ có một vực thẳm khôn cùng, khó bề vượt qua.

Con người có thể yêu hoa cỏ, mây trắng lững lờ, nhưng chẳng thể đem lòng yêu chúng được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hắn vuốt nhẹ chiếc nhẫn trên tay, khẽ cúi đầu, rơi vào trầm tư.

Hoàng hôn buông xuống, cả đoàn người dừng chân nghỉ ngơi tại một khách điếm nơi ngoại ô.

Lục Vân Sơ rửa mặt xong, Văn Triển vẫn còn đang tắm rửa – hắn vốn vậy, ưa sạch sẽ một cách thái quá, mỗi lần đều mất khá lâu.

Nhưng hôm nay lại đợi rất lâu, lâu đến lạ thường.

Lục Vân Sơ chống tay ngồi dậy khỏi giường, khoác y phục bên ngoài, vòng qua tấm bình phong, thấy hắn không có ở đó.

Căn phòng trọ này cũng chỉ có ngần ấy, nàng đi khắp một lượt trong phòng mà chẳng thấy Văn Triển đâu, liền bước ra ngoài tìm kiếm.

Vừa đẩy cửa ra, đã bất ngờ chạm mặt tiểu nhị đến dọn dẹp.

"Ngươi có thấy phu quân ta không?" Lục Vân Sơ níu lấy hắn hỏi.

Tiểu nhị gật đầu: "Hồi bẩm cô nương, phu quân nàng đã lên nóc nhà rồi, tiết trời lạnh lẽo thế này mà..."

Lục Vân Sơ cảm ơn đôi lời, rồi bước về phía nóc nhà.

Bầu trời phương Bắc thật quảng đại vô biên, rõ ràng là cùng một bầu trời, nhưng lại mang vẻ hoang sơ, hùng vĩ hơn hẳn phương Nam vốn ôn hòa. Bầu trời đêm không mảy may gợn mây, có thể trông rõ vầng trăng khuyết đang treo lơ lửng.

Văn Triển co đôi chân dài, ôm lấy đầu gối. Một thân hình cao lớn là thế, vậy mà lại phảng phất vẻ nhỏ bé. Hắn ngồi trên nóc nhà, tựa như một chấm mực đơn độc rơi trên mép bức họa.

Lục Vân Sơ bỗng nhớ về cảnh tượng chàng ngày đêm ngắm trăng khuyết bên cửa sổ khi còn ở Văn phủ, cảm giác này khiến lòng nàng không khỏi trỗi dậy nỗi bất an khôn tả.

"Văn Triển." Nàng khẽ gọi.

Văn Triển lập tức ngoảnh đầu lại, nét mặt không khỏi ngỡ ngàng, không ngờ nàng lại hiện diện ở đây.

Vẫn có sự khác biệt, hắn giờ đây đã không còn vẻ lạnh nhạt xa cách như trước, ngũ quan cũng trở nên sinh động hơn nhiều.

Lục Vân Sơ bước về phía chàng, nhưng chàng lại bất chợt đứng phắt dậy, dường như muốn ngăn cản nàng.

Lục Vân Sơ bảo chàng: "Ngồi xuống!"

Văn Triển theo phản xạ bất giác cứng đờ, ngoan ngoãn vâng theo lời nàng.

Lục Vân Sơ cười khẽ, khoác thêm áo ngoài, dẫm lên ngói đi về phía Văn Triển.

"Hay lắm, dám lén ta mà một mình thưởng sao." Nàng loạng choạng tiến đến, khiến Văn Triển đứng ngồi không yên.

Văn Triển tất nhiên không phải như lời nàng trách móc, dù biết Lục Vân Sơ chỉ nói đùa, chàng vẫn muốn giải thích.

Lục Vân Sơ giữ tay chàng, xen vào bên cạnh chàng: "Đêm khuya thanh vắng, sao chàng không yên giấc, lại lên đây làm gì thế?"