Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Vân Sơ vừa ngẩn ngơ vừa muốn bật cười, đành hỏi: “Chàng yêu thích mùa xuân đến vậy sao?”
Lần đầu tiên hắn không chút ngần ngại gật đầu, song rồi lại lắc đầu, viết lên lòng bàn tay nàng: Ưa thích nàng hơn.
Lục Vân Sơ bị hắn chọc cười, hai người nương tựa vào nhau, vừa cười vừa run lên, cảm giác nhột nhạt khôn tả.
Nàng hỏi: “Chẳng phải chàng đã từng trải qua nhiều mùa xuân rồi sao, cớ gì lại cảm thấy kỳ lạ đến vậy, cứ như lần đầu tiên được chứng kiến vậy?”
Văn Triển có chút e ngại, hắn mím môi, chẳng đáp lời, chỉ cúi đầu vùi vào nàng thêm lần nữa.
Ánh nắng phủ khắp thân, ấm áp khôn tả. Vào buổi trưa xuân tĩnh mịch, cơn gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hương hoa diễm lệ. Lá cây xao động, khiến những vệt bóng lay động, tan vỡ trên nền đất, như đùa giỡn cùng ánh dương rực rỡ.
Khóe môi Văn Triển vẫn thường trực nụ cười, tựa hồ một chú linh miêu nằm phơi bụng căng tròn dưới ánh dương buổi trưa.
Đương nhiên là hắn cảm thấy kỳ lạ rồi.
Trước đây, hắn từng chứng kiến mùa xuân, từng trải qua mùa xuân, nhưng chỉ đến giờ phút này, mới thực sự chìm đắm trong mùa xuân, dạo bước qua mùa xuân ấm áp với cỏ cây đ.â.m chồi nảy lộc, vạn vật hồi sinh.
Sau khi nghỉ ngơi ở một nơi chừng ba đến năm ngày, đoàn người lại tiếp tục khởi hành, bôn ba trên đường chừng mười ngày nửa tháng, lại tìm một nơi dừng chân vài ngày. Cứ thong dong tự tại trên chặng đường dài, thân thể ai nấy cũng chẳng hề mỏi mệt vì chặng đường gian nan.
Vì lời khuyến cáo của Văn Giác, Lục Vân Sơ chọn đường vòng tiến về phủ Thái Nguyên, trước tiên đi về phía Tây Nam, né tránh nơi binh đao loạn lạc, sau đó lại quay về hướng Đông Bắc. Vòng vèo một đoạn đường dài đến thế, chờ đoàn người dừng chân, nàng lại phát hiện có thương buôn Hồ tấp nập trên phố phường.
Trước đây, Lục Vân Sơ từng toan tính sau khi mọi chuyện yên ổn sẽ cùng Văn Triển du lãm khắp Trung Nguyên, chẳng ngờ khi đưa hắn đi bái kiến nhạc phụ đại nhân, lại ngẫu nhiên có được chuyến du ngoạn như tân hôn nho nhỏ.
Nàng dắt tay Văn Triển dạo phố: “Thương buôn Hồ ư? Chẳng hay có sản vật đặc trưng nào từ Tây Vực không nhỉ?”
Văn Triển chẳng hiểu rõ lắm, song đại khái cũng đoán được nàng lại đang suy tính chuyện ẩm thực.
Ánh mắt Lục Vân Sơ lướt qua các loại cừu mao và chế phẩm từ sữa, cuối cùng tìm thấy một người bán chủng tử ở góc phố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nàng lập tức hớn hở, theo lẽ thường trong thư sách, những thương buôn này thường mang theo chủng tử lạt tiêu hoặc chủng tử cà chua. Kết quả là nàng lật tung cả túi hành trang, song chẳng tìm thấy thứ mình mong muốn, trái lại, thương buôn kia nghe nàng miêu tả, liền chỉ đường cho nàng: “Nếu là thứ quả dài đỏ tươi, thì lão Trương ở đầu phố Tây có một ít, phơi khô treo lên trông rất thú vị.”
Lục Vân Sơ chẳng quản nhọc nhằn, tức tốc tiến về phía Tây phố, cuối cùng cũng mua được một ít lạt tiêu khô với giá trên trời.
Nhắc đến lạt tiêu, nàng mới nhớ ra, giữa mạch truyện nữ chủ rốt cuộc cũng khai mở được kim thủ chỉ, không ngừng phát hiện ra các loại chủng tử lương thực, lạt tiêu, khoai tây, cà chua, cà rốt,... Đại khái là nam chủ gia tăng kỹ năng ở tiền tuyến chiến trường, còn nữ chủ thì chuyên trách quân lương phía sau.
Giờ đây, Lục Vân Sơ mong mỏi mạch truyện thăng tiến nhanh hơn bất kỳ ai, nàng ôm theo một túi nhỏ lạt tiêu khô, mua một đống nguyên liệu ẩm thực về nhà, tiện thể mua thêm một bình mỹ tửu.
Dù sao cũng phải nghỉ ngơi vài ngày tại nơi đây, Lục Vân Sơ chẳng vội vã, kiên nhẫn bắt đầu chế biến món mì sợi. Từ lúc phát hiện ra lạt tiêu rồi mua vài chiếc bính trên đường, Lục Vân Sơ đã quyết định sẽ làm món mì sợi xào.
Mì sợi Tây Vực chẳng giống những nơi khác, sợi mì to bằng chiếc đũa, tròn trịa trắng nõn nà, chỉ thoáng nhìn qua cũng đủ khiến người ta cảm thấy no bụng.
Sốt gia vị chưa đủ đầy, hương vị chế biến ra chưa thực sự chuẩn xác, song sau khi ăn uống đạm bạc một thời gian dài, món ăn đậm đà như vậy đủ để khiến người ta phải kinh hãi.
Vị cay của lạt tiêu chẳng thể sánh với vị cay xé họng của hậu thế, song cũng đủ khắc sâu ấn tượng với người lần đầu tiếp xúc với vị cay này.
Văn Triển chẳng biết nói gì với Lục Vân Sơ, hắn cầm một cuốn sổ nhỏ hớn hở bước vào, mùi lạt tiêu xộc thẳng vào khứu giác, hắn lập tức ho sù sụ, vẻ mặt kinh hãi lùi ra ngoài.
Lục Vân Sơ xoay người lại thấy cảnh này, suýt nữa thì cười phá lên.
Chỉ là hơi cay nồng, Văn Triển chưa quen mà thôi. Vì thế hắn hít thở khí trời trong lành bên ngoài vài hơi, lại tiến vào bếp, hít một hơi, suýt nữa lại ho sù sụ.
Đây là lần đầu tiên hắn nhíu mày vì mùi món ăn Lục Vân Sơ chế biến, vậy mà hắn là người đã từng nếm trải món mì ốc.
Hắn cẩn thận nhìn vào nồi, một mớ sợi mì tươi đỏ rực, sắc thái tươi tắn vô ngần, vô cùng bắt mắt, chẳng hiểu sao, màu sắc rạng rỡ đến vậy lại kích thích vị giác của người dùng, nhìn lại trước đây, chỉ có bánh hồ lô mới có màu đỏ như thế.
Thế nhưng bánh hồ lô là vị ngọt, còn cái này rõ ràng là mặn. Dòng suy nghĩ của hắn chẳng kìm được mà rẽ sang ngang, quên mất chuyện chính, say sưa nhìn món mì sợi xào Tây Vực mà trầm tư.
Cho đến khi Lục Vân Sơ lên tiếng hỏi: “Chàng có chuyện gì sao?”, Văn Triển mới bừng tỉnh, ngẩn ngơ lắc đầu. Mùi lạt tiêu quá nồng nặc, hắn hoàn toàn quên bẵng đi có lời muốn nói với nàng.