Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng Văn Triển thật sự không có ý đó, hắn chỉ đơn thuần là chưa no muốn ăn thêm chút mà thôi.

Lục Vân Sơ dùng bữa xong, hắn bưng bát đũa vào bếp, trở ra rồi viết vào sổ: "Tối nay còn dùng bữa nữa không?"

Lục Vân Sơ lắc đầu: "Thường xuyên quá không tốt đâu."

Văn Triển mím môi, một lúc sau vẫn không cam lòng đưa sổ ghi: "Nhưng thân thể ta đã khỏe lại rồi."

"Việc này đâu liên quan gì tới thân thể khỏe hay không. Dù chàng có cường tráng đến mấy, cũng cần có thời gian thích nghi chứ?"

Nàng lại dùng những từ ngữ khó hiểu kia để khuyên hắn. Văn Triển chẳng còn đường nào để phản bác, lặng lẽ cất sổ, ngoan ngoãn thỏa hiệp.

Lục Vân Sơ mặc kệ hắn, ra ngoài rửa mặt. Khi trở vào thấy hắn ngồi phơi nắng ngoài sân, vận một thân y phục giản dị, tóc đen buông xõa, vẻ mặt uể oải. Giữa ngày xuân tươi sáng mà hắn cứ như ngồi giữa tiết trời thu hiu hắt.

Lục Vân Sơ đành rót một ly rượu nho: "Dùng chút không?" Độ cồn không cao, cứ xem như nước giải khát mà dùng.

Văn Triển quả là kẻ dễ dỗ, lập tức phấn chấn hẳn lên, nhận lấy ly sứ nhấp một ngụm, trên môi liền nở nụ cười tươi tắn.

Lục Vân Sơ đã đánh giá thấp tốc độ ăn uống của hắn. Chẳng mấy chốc, một ly rượu nho đã cạn đáy. Từ khi thân thể hắn dần hồi phục, khẩu phần ăn của hắn tăng lên rõ rệt. Mặc dù với một người cao lớn như hắn thì khẩu phần này mới là bình thường, nhưng Lục Vân Sơ vẫn chưa quen.

"Rượu nho vẫn còn dưới giếng, chàng hãy tự tiện lấy dùng." Nàng không thấy thứ rượu này thật sự thơm ngon, uống vài ba ngụm đã sinh lòng chán ngán.

Văn Triển đứng dậy rót đầy một chén rượu, rồi nhanh chóng quay về, một hơi uống cạn.

Hắn bưng chén rượu rỗng nhìn Lục Vân Sơ, nàng khẽ gật đầu. Hắn lại đi rót rượu, lần này mang về hai chén.

Ánh nắng trưa ấm áp rọi xuống, Lục Vân Sơ dần chìm vào cơn buồn ngủ.

Chẳng bao lâu sau, Văn Triển lại uống cạn, đưa chén hỏi nàng. Lục Vân Sơ mơ màng, thuận miệng đáp: "Cứ đi mà lấy. Thứ rượu này vị kém cỏi, nếu chàng thích, cứ xử lý hết đi." Nàng nghĩ, lãng phí thì không hay, may mà bên cạnh có kẻ không kén chọn đồ ăn thức uống.

Nàng nằm phơi mình trên ghế tựa, tay khẽ phe phẩy quạt, cứ thế ngủ thiếp đi trong nắng trưa, nào hay câu nói vừa rồi sẽ gây nên hậu quả khôn lường.

Giấc ngủ trưa ngày xuân quả là sảng khoái. Nàng ngủ một mạch suốt một canh giờ, sau khi tỉnh giấc phải mất một lúc mới định thần lại, nhận biết rõ mình đang ở nơi nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lục Vân Sơ khẽ dụi mắt. Vừa định ngồi dậy, nàng chợt liếc mắt sang bên cạnh, cơn buồn ngủ tức thì tan biến.

Văn Triển đang say giấc nồng trên chiếc ghế tựa kế bên, dáng vẻ thật thà, đầu gối lên tay, tóc dài xõa tung.

Thế nhưng, sắc mặt hắn rõ ràng không ổn. Từ hai gò má đến sống mũi đều ửng hồng, lại bởi làn da trắng nõn nên ngay cả cần cổ cũng phơn phớt sắc hồng, tựa hồ hoa anh đào phủ một lớp sương tuyết.

Dưới chân hắn, một vò rượu lớn đã trống rỗng tự bao giờ.

Lục Vân Sơ ngây người đứng chôn chân tại chỗ. Một lúc sau, nàng lúng túng thốt lên: "Chuyện này sao có thể?"

Nàng đưa tay khẽ đẩy Văn Triển. Hắn ngủ say như chết, khó khăn lắm mới bị nàng lay tỉnh. Hắn hé mắt nhìn nàng, ánh mắt cứ mãi mơ màng, không hề tập trung.

Lục Vân Sơ ôm trán. Nàng nào ngờ hắn lại có tửu lượng kinh người đến thế! Cả một vò rượu lớn như vậy, dạ dày hắn chẳng lẽ không vỡ sao? Thật khiến người ta phải bó tay.

Nàng đang phân vân không biết nên để Văn Triển ngủ luôn ở đó cho đến khi tỉnh hay là đánh thức hắn dậy. Đúng lúc ấy, Văn Triển bỗng nhiên chống người ngồi thẳng dậy, loạng choạng bước về phía trước, bất ngờ ngồi xổm xuống trước mặt nàng.

Lục Vân Sơ không biết hắn muốn làm gì, biểu cảm của hắn lúc này có vẻ ngây ngô lạ thường. Vừa chợt nghĩ đến điều này, Văn Triển đột nhiên cong khóe miệng cười dại khờ, nhào tới, đè Lục Vân Sơ xuống, rồi khẽ hôn "chụt" một tiếng rõ ràng vào má nàng.

Âm thanh vang dội đến mức, Lục Vân Sơ chợt sinh nghi, phải chăng gò má mình đã bị hắn hôn đến đỏ ửng lên một mảng.

Ấy vậy mà hắn vẫn không hề hay biết, cứ thế dụi dụi đầu vào hõm vai Lục Vân Sơ, cọ đến mức tóc trên đỉnh đầu cũng rối bời. Mãi rồi hắn mới ngẩng lên, vẻ mặt ngây thơ nhìn nàng, trong mắt ánh lên những tia sáng lấp lánh, y hệt vẻ mặt trước khi bất ngờ hôn nàng khi nãy.

Lục Vân Sơ vội vàng giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u hắn, trong lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc phức tạp.

...Đáp án đã quá rõ ràng, nàng nên chọn cách giúp Văn Triển giải rượu.

Tửu lượng của Văn Triển thật sự quá kém cỏi, vậy mà lại say đến mức quên bẵng cả việc mình là người câm.

Tay hắn yếu ớt chống xuống, dùng trán cọ cọ vào lòng bàn tay Lục Vân Sơ, đoạn ngẩng đầu nhìn nàng, miệng khẽ mấp máy, không biết đang muốn nói điều gì.

Kỳ thực, Lục Vân Sơ cũng khá tò mò hắn khi say sẽ muốn thốt ra lời gì. Thế nhưng hắn chỉ có thể lẩm bẩm không thành tiếng, cho dù ánh mắt Lục Vân Sơ có tinh tường đến mấy cũng chẳng thể nào phân biệt được hắn đang nói gì.

Trông vẻ ngoài gầy yếu là thế, nhưng hắn thực chất lại nặng tựa đeo đá. Lục Vân Sơ thở không ra hơi, đành cố gắng lật hắn ra.

Văn Triển mơ màng nhìn động tác vô ích của nàng. Một lát sau, đôi mắt hắn từ từ mở to, tựa hồ cuối cùng đã hiểu được ý tứ của nàng.