Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn mím chặt môi, ánh mắt vừa uất ức vừa bực bội nhìn chằm chằm Lục Vân Sơ.
Lục Vân Sơ chợt ngẩn ngơ.
Hắn vậy mà còn ra vẻ như mình có lý nữa chứ.
Hắn như con chim gõ mỏ, liên tục hôn "chụt chụt" lên mặt Lục Vân Sơ mấy cái, đoạn ngẩng đầu lên, lại nói gì đó không thành tiếng.
Có lẽ lần này hắn đang muốn đe dọa. Bởi vậy, tốc độ hắn nói chậm lại, khiến Lục Vân Sơ miễn cưỡng có thể đọc được vài chữ đầu.
"Không cho phép tìm người khác ¥@%..."
Lục Vân Sơ:... Thôi vậy, là lỗi của nàng, sao lại có ý muốn nghe lời kẻ say nói gì chứ.
Nàng gõ gõ đầu Văn Triển: "Dậy đi, chàng đang đè lên ta đấy. Ta đi nấu cho chàng chút canh giải rượu, kẻo lúc tỉnh dậy sẽ nhức đầu khó chịu."
Chẳng rõ Văn Triển có nghe hiểu hay không, hắn ngập ngừng một chút, rồi vô cùng nghiêm túc lắc đầu.
Vừa khi nãy còn hung dữ với Lục Vân Sơ, giờ khắc này hắn lại đổi mặt, gác đầu lên hõm vai nàng, cọ cọ y như làm nũng.
Mái tóc trên trán hắn đặc biệt mềm mại, những sợi lông tơ mịn màng cứ thế cọ vào khiến Lục Vân Sơ thấy ngứa ngáy. Nàng vừa không nhịn được cười vừa trách mắng hắn: "Nhanh lên! Ta sắp nổi giận rồi!" Hắn cứ như người thất thần, tính tình thất thường vậy.
Giọng điệu của nàng vừa chuyển biến, Văn Triển đang đè lên người nàng lập tức cứng đờ. Một lúc lâu sau, hắn mới cẩn thận nhích lên trên, dùng má cọ cọ vào má nàng.
Thân hình đã lớn đến nhường này, ấy vậy mà hắn lại không hề ý thức được rằng mình hoàn toàn không thích hợp để làm nũng. Hắn còn muốn thu nhỏ mình lại trong lòng Lục Vân Sơ, nhưng kỳ thực, toàn thân hắn chỉ càng phủ kín lên nàng, ngay cả đôi chân cũng thõng hẳn ra ngoài ghế nằm.
Lục Vân Sơ thật sự bất lực, nói: "Khi giải rượu, chàng sẽ hối hận cho xem."
Văn Triển không hiểu, chỉ cười hề hề ngốc nghếch, lộ ra hàng răng trắng ngần. Đôi mắt hắn long lanh nhìn nàng chằm chằm, xem chừng lại muốn đánh úp thêm lần nữa.
Lục Vân Sơ khẽ nói: "Đồ ngốc!"
Văn Triển vẫn cứ cười.
"Ta không còn thích chàng nữa."
Văn Triển lập tức ngừng cười. Đôi mắt vốn mơ màng bỗng trở nên sáng bừng, nỗi buồn cuồn cuộn trỗi dậy, như chỉ trong khoảnh khắc sẽ vỡ tan vì bi thương.
Chuyện gì đây, mọi lời đều không hiểu, chỉ độc những từ khóa này là hắn hiểu rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nàng lập tức sửa lời: "Thích, thích chứ, ta thích chàng nhất rồi."
Văn Triển thay đổi sắc mặt nhanh như lật sách. Nỗi buồn trong mắt lập tức tan biến, thay vào đó là nụ cười mím môi ngốc nghếch. Hắn hôn loạn xạ khắp mặt Lục Vân Sơ, khiến nàng có cảm giác như bị dính đầy nước bọt.
"Thôi thôi." Nàng buông bỏ ý định trêu chọc Văn Triển, chuyển sang cù vào nơi yếu ớt của hắn, mong có thể khiến hắn rời khỏi mình.
Văn Triển ngơ ngẩn nhìn, cảm thấy bàn tay nàng không an phận, liền nắm lấy cổ tay nàng, gạt sang một bên. Hắn thoái mái cựa quậy, thấy không còn vướng víu, lại tiếp tục nép sát vào Lục Vân Sơ, thỏa mãn rên rỉ.
Lục Vân Sơ: … Chẳng lẽ hắn coi ta như một chiếc gối ôm sao?
Nàng khẽ thở dài, chiếc ghế nằm quả chật hẹp, Văn Triển gần như nửa thân mình đè nặng lên nàng, dù có kiên nhẫn thế nào cũng khó bề chịu đựng.
Nàng cảm thấy kiên nhẫn của mình đã đạt đến cực điểm, nghiến răng gọi khẽ: "Văn Triển!"
Văn Triển đang dùng chóp mũi cọ vào cổ nàng, nghe tiếng nàng gọi giận dữ, theo bản năng liền ngẩng phắt đầu lên.
Bốn mắt nhìn nhau, hắn dường như thoáng suy tư điều gì, nét mặt rốt cuộc cũng khôi phục vẻ tỉnh táo thường ngày.
Đúng lúc Lục Vân Sơ nghĩ hắn đã tỉnh rượu đôi chút, có thể trò chuyện được rồi, Văn Triển lại thốt ra hai tiếng rõ ràng: "Thèm ăn!"
Lục Vân Sơ quả thực chẳng biết nói gì. Cái gọi là tửu hậu thổ lộ tâm tình, e là thế này đây. Xem ra, bình thường hắn bị đói bụng thật, trong lòng oán trách đã lâu rồi chăng?
Nàng khẽ hừ một tiếng, lại đưa tay trở về, nhằm vào eo – nơi yếu ớt nhất của Văn Triển, nhéo vào vùng da mềm, cù cho hắn ngứa ngáy. Nàng không tin, Văn Triển lại không chút mảy may cảm giác với trò cù lét này.
Văn Triển quả nhiên có chút không thoải mái. Rõ ràng vừa mới gạt tay Lục Vân Sơ ra, sao lại quay trở về rồi?
Hắn bèn cựa quậy, nhưng nàng vẫn không ngừng cù, khiến hắn cực kỳ khó chịu, hắn ngơ ngác nhìn nàng.
Lục Vân Sơ trên mặt nở nụ cười tinh quái, gia tăng sức lực, mười ngón tay cùng lúc hành động, quyết phải cù cho hắn cười phá lên mới chịu dừng.
Văn Triển vô cùng không thích loại cảm giác này, rất khó chịu, song Lục Vân Sơ lại chẳng hề có ý định dừng tay, hắn chỉ đành ngây ngô nhìn nàng, âm thầm chịu đựng.
Hắn vùng vẫy, mãi vẫn không thoát khỏi ma trảo của nàng, cuối cùng không thể nhịn thêm được nữa, bật phắt dậy, khó nhọc quỳ đối diện nhìn nàng.
Lục Vân Sơ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, điều hòa hơi thở đôi chút, chuẩn bị chống tay ngồi dậy, cốt để tránh tên Văn Triển say rượu bỗng chốc hóa thành keo dính mà bám riết lấy nàng.
Vừa ngồi dậy, nàng liền thấy Văn Triển quỳ gối bên cạnh đùi mình, đôi má cùng vành tai đỏ ửng như sắp nhỏ máu, hắn cúi đầu không biết đang nghĩ suy điều gì.
Nàng vừa định co chân lại, vòng qua Văn Triển mà dịch chuyển xuống, thì thấy Văn Triển đột nhiên đưa tay về phía thắt lưng, nhanh chóng tháo dây lưng ra.