Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tài tuấn nhập triều, theo thông lệ phải luân phiên trải nghiệm ở Lục Bộ.
Mộ Dung Liên chọn đi Lại Bộ, Chu Tồn Quân muốn đi Binh Bộ.
Văn thư tấu lên Ngự Thư Phòng, ta dùng bút son phê chuẩn, một người Lễ Bộ, một người Công Bộ.
"Mộ Dung Liên mạo phạm ta, chứng tỏ lễ nghi cung quy chưa thông thạo lắm nên đi Lễ Bộ rèn giũa tính tình trước." Ta ngồi ngay ngắn trên ngự tọa, ôm Khương Diên Tễ trong lòng: "Tính tình Chu Tồn Quân thẳng thắn, tài sơ học kém, đi Công Bộ chạy việc cũng coi như rèn luyện. Không biết Thái phó có ý kiến gì khác không?"
Thái phó hơi bất mãn khi ta can thiệp dứt khoát như vậy nên cau mặt nhìn Khương Diên Tễ: "Ý của bệ hạ là gì?"
"Trẫm thấy Trưởng công chúa điện hạ nói rất có lý." Khương Diên Tễ nghiêm chỉnh nói.
Ta vuốt ve đầu hắn tỏ ý hài lòng.
Sau khi rời khỏi Ngự Thư Phòng, Thái phó dứt khoát mở lời: "Trưởng công chúa điện hạ, ngài là người thân cận và được bệ hạ tin tưởng nhất, thần tin rằng mọi việc ngài làm đều là vì lợi ích của bệ hạ. Nhưng quyết định của thiên tử không nên dễ dàng bị người khác can thiệp."
"Tin tưởng bản cung là quyết định của bệ hạ, đương nhiên sẽ không bị người khác can thiệp." Ta giả vờ không hiểu lời ông ta, cười một tiếng rồixuất cung.
Tân đế đăng cơ, ta với tư cách là Trưởng công chúa có phủ đệ riêng của mình.
Nhưng Khương Diên Tễ còn nhỏ, luôn cần ta dỗ dành mới có thể ngủ được nên ta thường xuyên ở lại trong cung.
Giờ ta ra khỏi cung là để chờ đợi sự viếng thăm của hai người này.
Ta vốn có thể lén lút thay đổi kết quả rèn luyện của họ nhưng giờ lại quang minh chính đại nói rõ với Thái phó là muốn cho người khác tung tin ra ngoài.
Rất nhanh, bên ngoài phủ truyền tin, Mộ Dung Liên cầu kiến.
Lần này gặp ta, hắn thay một chiếc áo khoác màu trắng nguyệt hoa kiểu dáng đơn giản, trên tay áo chỉ có hoa văn trúc mực đơn giản, bên hông thắt một túi thơm bằng lụa tuyết màu trơn, so với bộ trang phục bị ta châm chọc hôm trước thì đơn sơ hơn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Linlin
Nhưng dung mạo Mộ Dung Liên vốn tuấn mỹ như cây ngọc trong sân, dù mặc y phục đơn giản vẫn có phong thái phi phàm, khiến tỳ nữ dẫn đường cũng phải đỏ mặt.
"Vi thần bái kiến Trưởng công chúa điện hạ." Hắn hành lễ.
"Ngươi muốn hỏi chuyện điều động ngươi vào Lễ Bộ phải không?" Ta thản nhiên cầm chén trà hỏi.
Mộ Dung Liên mím chặt đôi môi mỏng: "Vâng."
"Bản cung thấy lễ nghi của ngươi chưa đủ cung kính nên đặc biệt đề nghị với hoàng đệ để ngươi đi Lễ Bộ rèn luyện." Ta nhìn hắn: "Ngươi cảm thấy bản cung đang vu khống ngươi hay cảm thấy bản cung sắp xếp cho ngươi không hợp quy củ?"
Hắn ngẩng mắt nhìn ta: "Điện hạ cho rằng vi thần lễ nghi chưa đủ cung kính, dám hỏi điện hạ có phải vì chuyện trong đình không? Xuân hoa thu nguyệt, vạn vật muôn vẻ, có người yêu hoa xuân rực rỡ, có người tiếc thời gian dễ trôi, thế nhân không cùng cảm nhận, lẽ nào đây là sai sao?"
Hay thật, quả nhiên là kìm nén không ít oán khí.
Ta đặt chén trà xuống, bỗng lại gần đưa tay chạm vào mặt hắn.
Cảm giác hơi lạnh từ đầu ngón tay truyền đến.
"Dung mạo Mộ Dung công tử quả là đẹp đẽ, nếu có thiên tư như vậy thì nên vào Khương gia ta mới phải." Ta trêu ghẹo.
Thân thể hắn cứng đờ, trong mắt có chút giận dữ, có chút nhục nhã, vành tai cũng ửng hồng, chậm rãi nghiến răng nói: "Công chúa điện hạ xin tự trọng, thần không có ý muốn trèo cao."
"Ha ha ha!" Ta bật cười lớn, thu người đứng dậy rồi nhìn hắn từ trên cao: "Ngươi đã nói thế nhân không cùng cảm nhận, mỗi người mỗi ý, ngươi tiếc xuân ngày dễ tàn, ta yêu thiếu niên phong lưu phóng khoáng, sao sự thưởng thức này của ta trong mắt Mộ Dung công tử lại là sỉ nhục thế? Chẳng phải đây là đánh giá cao thấp tình cảm của người khác sao? Rõ ràng khóe miệng ngươi cũng có cấp bậc, ngươi tự cho mình đứng trên cao nhìn xuống chúng sinh, lại mong muốn người có địa vị cao cũng bình đẳng với ngươi, thật là thú vị."
Mộ Dung Liên ngây người nhìn ta, tay từ từ siết chặt.
"Lục Bộ đều là trụ cột của triều đình, các ngươi có thể làm gì là tùy thuộc vào nhu cầu của triều đình, không phải tùy thuộc vào ý chí cá nhân của các ngươi. Lễ Bộ không quan trọng sao? Kính trời bảo dân, an ổn xã tắc, tuyển chọn hiền tài, minh đức quy lễ, cái nào không phải là điều xã tắc cần chứ? Ngươi muốn đi Lại Bộ, nắm giữ việc khảo hạch thăng giáng quan viên, nắm giữ trung tâm quyền lực, vậy thì có gì khác biệt với những kẻ theo đuổi phù hoa hiển hách? Chẳng lẽ mang danh vì thiên hạ chúng sinh thì cao quý hơn sao? Những kẻ không thể đứng vững trên mặt đất, triều đình không phải là nơi để các ngươi mơ mộng, bất kể các ngươi xuất thân từ đâu thì ta đều sẽ đích thân tống cổ các ngươi ra khỏi cuộc chơi." Ta liếc xéo hắn rồi rời đi.