Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên ngoài hành lang hoa, Mộ Dung Liên xoay người rời đi.
Màu trắng nguyệt hoa nhạt nhòa tựa sắc trời sau cơn mưa đầu xuân.
Đó là màu hắn yêu thích nhất, sạch sẽ và đơn giản.
Linlin
"Vi thần đã học được lời của điện hạ." Chu Tồn Quân đứng cạnh ta, cúi mình hành lễ.
Trước khi Mộ Dung Liên đến, ta đã cho người truyền Chu Tồn Quân tới trước.
Khi Mộ Dung Liên bái kiến ta, Chu Tồn Quân đang đứng ở núi giả trong hành lang hoa, ta cố ý để hắn nghe thấy hết cuộc trò chuyện giữa ta và Mộ Dung Liên, như vậy đỡ phải nói lại hai lần.
"Ta không quan tâm xuất thân của ngươi, cũng không quan tâm căn cơ của ngươi, ta chỉ muốn người có thể bám rễ làm việc. Ngươi muốn nắm binh nhưng không có căn cơ, không có gia thế, mạo hiểm nhập cuộc, sẽ c.h.ế.t rất thảm. Tuy Công Bộ gian khổ nhưng các tài liệu về phòng thủ thành tường thì ở Công Bộ là đầy đủ nhất. Đánh trận không chỉ dựa vào việc dẫn binh mà phòng thủ thành cũng vô cùng quan trọng, hãy đi học cho tốt đi." Nàng nói.
"Vâng." Hắn đáp rồi bỗng nhiên mở lời: "Điện hạ là người có tài năng lớn, thực ra lời khuyên Mộ Dung công tử vừa rồirất có lợi cho con đường làm quan của hắn. Nhưng với tài trí của Điện hạ, hoàn toàn có thể dùng một cách uyển chuyển hơn, như vậy Mộ Dung công tử không những có thể nghe lọt tai mà còn cảm kích sự lo lắng của Điện hạ."
Ta nhíu mày nhìn hắn: "Ngươi nhìn ra ta đang khuyên hắn từ lúc nào vậy?"
"Tài năng của Mộ Dung công tử rất cao, trong số chúng thần thì hắn là người xuất chúng nhất nhưng quá cứng thì dễ gãy, đời người luôn cần trải qua vài lần trắc trở mới có thể trưởng thành. Điện hạ khiến hắn gặp khó khăn là đang giúp hắn rèn luyện tâm tính. Nếu biết cách điều khiển, tin rằng Mộ Dung công tử cũng là nhân tài có thể trọng dụng, có thể đóng góp cho Đại Ngụy."
Đúng vậy, đóng góp.
Sau khi Mộ Dung Liên nhập triều, đã cải cách kênh tuyển quan, biến tiến cử thành thi cử, giúp tập hợp sức mạnh từ tầng lớp hàn môn, được bọn họ tôn làm ân sư. Việc đoạt quyền cung biến cũng chỉ là để áp chế tông thân, củng cố phe văn thần. Trăm năm sau, chỉ sợ còn được tôn vào Thái Miếu như công thần, vĩnh viễn hưởng thờ phụng.
Còn về phần ta, chẳng qua là một nữ tử nhỏ bé trong lực lượng tông thân, thuận theo lịch sử mà chết.
Tình nghĩa phu thê với hắn mỏng như giấy, nhạt như khói, mất đi thì mất đi thôi.
"Ta không hứng giúp người khác rèn luyện tâm tính, mỗi người một số phận, làm được việc cho ta thì tốt, không làm được việc thì ta sẽ vứt bỏ." Ta lạnh nhạt nói.
Lúc rảnh rỗi, Khương Uyển Ngọc tìm ta uống trà.
"Tuy Mộ Dung Liên đã đến Lễ Bộ nhưng ta thấy hắn tỉ mỉ biên soạn điển tịch Lễ Bộ, tích cực lo liệu các nghi lễ lớn, trên dưới Lễ Bộ đều khen ngợi hắn rất nhiều." Nàng ta nói chuyện, đôi mắt ngập tràn vui mừng: "Cứ thế này, e là hoàng tỷ sẽ thua ta mất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ta cầm kéo cắt tỉa cành hoa trong bình rồi lơ đễnh nói: "Thua thì thua thôi, vốn dĩ chỉ là tỷ muội đùa vui. Ngươi là muội muội của ta, dù bình thường có nhìn trúng mảnh đất nào của bản cung, chỉ cần làm nũng một chút, bản cung há lại không cho ngươi sao?"
Uyển Ngọc cười lại gần: “Trước giờ, hoàng tỷ đối với những muội muội tông thân như chúng ta vẫn luôn tốt nhất."
"Tuy nhiên, phong địa thì thôi đi, các muội muội khác đều đặt cược, cũng nên chuẩn bị chút vàng bạc châu báu để các nàng ấy thắng được vui vẻ. Nội cung lại vừa thu được một lô vật phẩm kim ngọc, không bằng chúng ta cùng đi chọn lựa thử xem." Ta nói.
Khương Uyển Ngọc hớn hở, trong mắt lại lộ ra vài phần e lệ của khuê nữ.
Tiết Xuân sắp đến, bọn họ đang lo liệu trong cung.
Mộ Dung Liên hiện ở Lễ Bộ, tất nhiên cũng sẽ lo liệu trong cung.
Vào cung, quả nhiên nội phủ đông đúc người ra vào.
Công Bộ đến lấy đồ, Lễ Bộ đến đối chiếu danh sách.
"Vi thần bái kiến Trưởng công chúa điện hạ." Chu Tồn Quân nhìn thấy ta trước.
Mấy ngày không gặp, hắn đen hơn, gầy đi một chút nhưng tinh thần thì đầy đặn, khi nhìn ta thì ánh mắt sáng lấp lánh, tràn đầy vui vẻ.
Ta gật đầu rồi kéo Khương Uyển Ngọc: "Đồ đạc trong này lộn xộn, ngươi cẩn thận chút."
"Xuân Tế quả là một công trình lớn nhưng mới qua Tết Nguyên Đán mà đã hoành tráng thế này thì thật vất vả, nếu có thể đơn giản hơn thì tốt biết mấy." Khương Uyển Ngọc cảm thán.
"Xuân Tế là đại lễ tế trời đất, cầu mong gió thuận mưa hòa, trong đó có lễ cày cấy, lễ nuôi tằm. Tài phú của chúng ta đến từ đất đai, đương nhiên phải mang lòng kính sợ đối với đất đai. Thiên tử kính trời đất, bách tính mới trọng việc cày cấy, quốc gia mới có thể cường thịnh vì vậy Xuân Tế có giá trị hơn cả Tết Nguyên Đán." Ta nói.
"Điện hạ nói cực kỳ đúng, đại sự quốc gia là ở tế và binh. Xuân Tế là đại lễ, đương nhiên phải thận trọng đối đãi." Một giọng nói lạnh nhạt truyền đến.
Ta ngẩng mắt lên nhìn, Mộ Dung Liên đứng dưới hành lang chắp tay hành lễ.
"Miễn lễ." Ta lạnh nhạt mở lời, sau đó dặn dò Khương Uyển Ngọc: "Những vật phẩm kim ngọc này đều ở trong kho, ngươi có ưng ý cái naod thì cứ chọn rồi ghi vào sổ lấy ra là được. Bây giờ là lúc Diên Tễ nghỉ ngơi, ta phải đi trông chừng hắn, nếu không sợ hắn lại tham ăn."
Có Mộ Dung Liên ở đây, Thanh Hà quận chúa đương nhiên bằng lòng ở lại nên vội vàng cung kính tiễn ta.