Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đường đến cung, hoa rơi xào xạc, gió thổi qua, tựa một lớp tuyết.
Từ xa có một bóng người, thân hình cao ráo như ngọc.
Ta dừng bước, căn dặn nô tài khiêng kiệu: "Bây giờ không ra khỏi cung, bản cung muốn đến thủy tạ ngồi một lát, mời luôn Thanh Hà quận chúa đến."
Thế là kiệu chuyển hướng, rẽ ngoặt, bỏ lại bóng người kia ở phía xa.
Trong Ngự Hà có những chú cá chép sặc sỡ bơi lội, ta tung một nắm thức ăn cho cá khiến chúng nhao nhao tranh giành.
Linlin
"Hoàng tỷ thật có nhã hứng." Khương Uyển Ngọc đến, cười tươi hành lễ: "Bệ hạ thế nào rồi?"
"Vẫn tốt." Ta nhàn nhạt nói: "Ngươi chọn trang sức thế nào rồi?"
"Thần muội mắt kém, chỉ chọn được vài món, còn phải nhờ hoàng tỷ xem xét nữa." Khương Uyển Ngọc nói.
Ta nhìn Uyển Ngọc: "Uyển Ngọc, năm nay ngươi cũng đến tuổi bàn chuyện hôn sự rồi, có ý trung nhân nào không?"
Khương Uyển Ngọc lập tức ngượng ngùng dùng quạt che mặt: "Hoàng tỷ nói vậy, sao muội muội dám trả lời?"
"Cứ thành thật trả lời là được, nếu ngươi có ý trung nhân thì bản cung sẽ thỉnh hoàng thượng ban hôn cho ngươi, dù sao cũng phải để ngươi gả đi vẻ vang một chút."
Ta nói: "Tuy hoàng thúc thương ngươi nhưng hành sự khó tránh khỏi độc đoán, ta sợ làm lỡ dở hôn sự của ngươi. Nếu ngươi có ý trung nhân mà hoàng thúc không đồng ý, ta cũng dễ nghĩ cách thành toàn cho ngươi."
Khương Uyển Ngọc rũ mắt xuống, cố ý cười thản nhiên: "Muội muội tuổi còn nhỏ, hoàng tỷ có ý trung nhân nào không? Trong số các tài tuấn mới tiến cử này có nhiều người tài giỏi, chẳng lẽ không có ai làm hoàng tỷ động lòng sao?"
"Diên Tễ còn nhỏ, ta nhất định phải ở bên cạnh hắn thật tốt nên trong mười năm tới, ta sẽ không suy nghĩ chuyện hôn nhân đại sự. Vì vậy, ngươi không cần phải bận tâm đến ta." Ta nhìn Uyển Ngọc: "Ngươi đã nói là những người này, có thể thấy ý trung nhân của ngươi ở trong đó rồi."
Khương Uyển Ngọc suy nghĩ đắn đo, vừa định mở lời thì tỳ nữ bẩm báo, Mộ Dung Liên cầu kiến.
Ở trên đường, không đợi được nàng nên hắn đành phải tự mình cứng rắn đến đây.
"Truyền." Ta nói.
Mộ Dung Liên bước vào đình, cúi mình hành lễ.
Hắn là công tử thế gia, lễ nghi chu toàn nhất.
Khương Uyển Ngọc nhìn thấy hắn xuất hiện, trong mắt ngập tràn vui mừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhưng vừa nghe hắn mở lời, niềm vui của nàng ta tan thành mây khói.
Mộ Dung Liên nói: "Thần có việc quan trọng, muốn tấu trình riêng với Trưởng công chúa điện hạ."
"Không sao, Thanh Hà quận chúa là hoàng muội của bản cung." Ta biết hắn muốn nói gì nên cố ý đè ép lời hắn.
Mộ Dung Liên quỳ xuống trước mặt ta nói: "Thần xin tấu trình riêng với Trưởng công chúa điện hạ."
"Bản cung đã nói không sao." Ta tăng giọng điệu tỏ vẻ không vui.
Khóe mắt Khương Uyển Ngọc đã hơi ửng đỏ nhưng cố nén lại mà đứng dậy cười nói: "Hoàng tỷ, hôm nay muội muội ở trong cung cũng mệt mỏi rồi, giờ muốn về phủ nghỉ ngơi trước, hôm khác lại đến thưởng ngoạn cùng hoàng tỷ vậy."
"Được." Ta đáp.
Mộ Dung Liên đợi Khương Uyển Ngọc đi rồi mới lấy một cuốn cẩm thư ra.
Không cần nhìn, ta cũng biết đó là bản thảo cải cách tuyển quan mà hắn đã soạn.
Ta không nhận mà nhìn hắn nói: "Mộ Dung Liên, hiện ngươi đang là quan viên triều đình, có văn thư nên dâng lên Trung Thư tỉnh, chứ không phải cho ta."
"Chuyện này Trung Thư tỉnh không thể quyết định." Mộ Dung Liên nói.
"Nếu ngay cả Trung Thư tỉnh cũng không thể quyết định, lẽ nào bản cung có thể quyết định sao?"
Ta mỉm cười.
Mộ Dung Liên nhìn ta rồi kiên định nói: "Điện hạ có thể, Điện hạ có mưu lược, có quyết đoán, dám làm những việc người thường không thể làm."
"Dù vậy thì vì sao bản cung phải giúp ngươi?" Ta hỏi.
Ánh mắt hắn toát lên vẻ kiên nghị: "Vì vi thần tự tin điều này có lợi cho giang sơn xã tắc. Chỉ cần có lợi cho giang sơn xã tắc là có lợi cho bệ hạ. Việc có lợi cho bệ hạ, điện hạ nhất định sẽ làm."
Ta gật đầu: "Ngươi rất thông minh."
Ngay sau đó, ta ra hiệu cho tỳ nữ đứng dậy nhận lấy văn thư.
Mộ Dung Liên nhìn chằm chằm ta nhưng ta không hề mở ra mà chỉ phất tay: "Ngươi lui xuống đi."