Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm sau, Mộ Dung Liên nhận được điều lệnh, điều đến Lại Bộ.

Đó là nơi hắn muốn thi triển tài năng.

Khương Uyển Ngọc không dưới một lần muốn dò hỏi chuyện hôm đó từ ta nhưng ta tuyệt nhiên không nhắc tới nửa lời.

Mộ Dung Liên đến phủ ta muốn bái kiến nhưng bị ta từ chối.

Chu Tồn Quân đến báo cáo sự vụ, ta thấy hắn đã khá thành thục nên phái hắn đi Hộ Bộ rèn luyện, sau đó tham gia công tác khảo sát ruộng đất của Hộ Bộ, phái hắn đến địa phương.

Khi hắn rời đi, ta chuẩn bị xe ngựa cũng đi theo đến địa phương.

"Ta có phong địa ở Tây Bắc, nằm ở bờ nam Tứ Thủy." Trên đường đi, ta nói: "Ta định sau này phái ngươi nắm binh ở Tứ Thủy, nếu ngươi có năng lực thì chúng ta sẽ vượt qua Tứ Thủy, giành lại trường ngựa ở bờ bắc Tứ Thủy. Ngược lại nếu ngươi không có năng lực thì trước tiên sẽ mất phong địa của ta, coi như cái giá cho việc ta có mắt không tròng."

"Điện hạ có lệnh, thần nhất định sẽ chiếm được trường ngựa ở bờ bắc." Chu Tồn Quân dứt khoát nói.

Ta không khỏi mỉm cười.

Ta biết năm xưa hắn bị vây khốn ở Tứ Thủy, triều đình nội đấu, không có sức chi viện hắn.

Dù vậy, hắn vẫn có thể lấy ít đánh nhiều.

Giờ đây ta toàn lực ủng hộ, hắn nhất định có thể mở rộng bờ cõi cho ta.

Ta nghĩ vậy thì ánh mắt nhìn hắn trở nên dịu dàng hơn nhiều: "Đến lúc đó, chúng ta có thể nuôi ngựa ở đó, huấn luyện kỵ binh, tiếp tục tiến ra bắc, thu hồi lại đất đai đã mất."

"Thần xin thề, nếu cả đời này không bình định được phương Bắc thì nguyện bọc xác trong da ngựa, vĩnh viễn ngủ lại sa trường." Hắn kiên định nói.

Nước Tứ Thủy trong vắt, cây cối hai bên bờ xanh tươi.

Ta sống yên bình trong phong địa, chưa đầy mấy ngày, Khương Uyển Ngọc đã khóc lóc chạy đến tìm ta.

Sau khi Mộ Dung Liên đến Lại Bộ, hắn thẳng thắn dâng sớ xin cải cách quan chế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhưng phần lớn quan viên trong triều đều là con cháu thế gia, vừa nghe nói sau này nhất định phải thi cử, không phân biệt thế gia hay hàn môn thì lập tức cảm thấy gia tộc bị uy hiếp, nhao nhao bắt đầu nhằm vào Mộ Dung Liên.

Mộ Dung gia vốn cũng là thế gia, tuyệt đối không muốn đối đầu với toàn bộ thế gia, thế là lấy gia quy trách phạt Mộ Dung Liên.

Nhưng Mộ Dung Liên không đổi ý, dù bị trách phạt vẫn kiên quyết dâng sớ.

"Hoàng tỷ, rõ ràng Mộ Dung Liên một lòng vì triều đình nhưng bọn họ cứ khăng khăng nói hắn có dị tâm, tỷ mau giúp hắn đi." Khương Uyển Ngọc khóc sưng húp mắt, trông càng thêm yếu ớt đáng thương.

Ta nhìn Uyển Ngọc: "Thanh Hà Quận Vương trong triều cũng có khá nhiều kinh nghiệm, nếu ông ấy mở miệng thì quần thần sẽ không gay gắt đến thế."

Khương Uyển Ngọc lắc đầu, nức nở nói: "Phụ vương không đồng ý, ông ấy cũng như các quan viên khác đều cho rằng Mộ Dung Liên có ý đồ bất chính."

Ta theo Uyển Ngọc về kinh, đích thân đến Mộ Dung phủ.

Với thân phận Trưởng công chúa của ta thì không ai dám ngăn cản.

Trong từ đường, Mộ Dung Liên quỳ ở đó, trên người có nhiều vết m.á.u lốm đốm.

Ta chưa bao giờ thấy hắn thảm hại như vậy.

Ta cứ nghĩ trong lòng mình sẽ có cảm giác hả hê, không ngờ chỉ toàn sự thờ ơ.

"Mộ Dung Liên, ta có thể ra tay cứu ngươi nhưng phải lấy hôn sự của ngươi làm giao dịch." Ta dứt khoát mở lời.

Hắn ngẩng mắt nhìn ta, đôi mắt long lanh, con ngươi đen láy, chỉ phản chiếu toàn bộ hình bóng ta.

Trong khoảnh khắc, trong đôi mắt hắn tràn ngập vô vàn cảm xúc khó nói, cuối cùng đều quy về sự trầm mặc.

"Được." Hắn mở miệng, giọng khàn khàn lộ ra chút nghèn nghẹt.

"Hãy ấn dấu tay lên hôn thư." Ta lấy hôn thư đã chuẩn bị sẵn ra, sau đó nắm lấy tay hắn, lười biếng đến mức không thèm lấy mực, chấm thẳng vào vết m.á.u của hắn khiến hắn đau đớn hít vào.

Sau khi ấn dấu tay, ta cầm hôn thư xoay người rời đi.

Linlin