Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi đợi Dục Thành ở bên ngoài phòng siêu âm B, tôi bất ngờ chạm mặt Tiêu Dật.

Tôi nhìn thấy anh ta trước. Tiêu Dật ngồi một mình ở góc, lông mày hơi nhíu, ánh mắt anh ta hơi vô hồn.

Sau khi thầm rủa một tiếng xui xẻo, tôi quay người, chuẩn bị bỏ đi. Đúng lúc đó, Tiêu Dật ngẩng đầu lên, ánh nhìn của anh ta chạm đúng vào tôi.

"Mộ Nam!" Anh ta đột nhiên đứng dậy, vẻ mặt có thoáng qua một chút hoảng loạn: "Em ở đây làm gì?"

"Bệnh viện là do nhà anh mở sao? Tôi không thể đến à?" Tôi lạnh lùng nói.

Tiêu Dật im lặng hai giây rồi khôi phục lại vẻ lạnh lùng vốn có với tốc độ cực kỳ nhanh chóng.

"Trong tháng này, em làm loạn đủ chưa?"

Tôi nhíu mày: "Làm loạn? Ai đang làm loạn?"

Anh ta nhìn tôi với vẻ không vui: "Em đã chặn anh. Khi anh đến nhà tìm em thì cũng luôn nghe nói là em không có ở đó. Nam Nam, giở tính trẻ con thì cũng phải có giới hạn, nếu em cứ tiếp tục làm loạn như vậy, có lẽ chuyện của chúng ta... sẽ thật sự kết thúc."

Tôi bật cười: "Tiêu Dật, chẳng phải chuyện của chúng ta đã kết thúc từ sớm rồi sao? Hay để tôi nhắc anh nhớ: một tháng trước, chúng ta đã chia tay rồi."

Tiêu Dật nhìn tôi chằm chằm một lúc rồi không biết vì sao mà giọng điệu của anh ta đột nhiên dịu đi: "Nam Nam, anh đã nghĩ rồi: lần trước, anh cũng có lỗi, anh không để ý đến cảm nhận của em. Thực ra anh đến nhà em cũng là vì muốn xin lỗi. Văn Uyển đang kiểm tra ở trong đó, Nam Nam, bây giờ, anh rất mệt."

Lúc này, sắc mặt của anh ta có chút phức tạp, mệt mỏi, yếu ớt, lại dường như đượm chút hoang mang.

Tim tôi rung lên.

Bây giờ, Tiêu Dật đã đổi cách xưng hô thành "Văn Uyển", lẽ nào bọn họ đã...

"Giang Văn Uyển bị bệnh gì?" Tôi nhíu mày, hỏi.

Đôi mắt của Tiêu Dật hơi lóe lên, vẻ mặt của anh ta bỗng chốc có chút không được tự nhiên: "Cảm cúm.”

"Nam Nam."

Linlin

Phía sau, Dục Thành gọi tên tôi. Anh đi về phía này, ánh mắt nặng nề.

Tôi vội vàng hỏi anh: "Kết quả thế nào rồi?"

Sắc mặt anh dịu đi một chút: "Không sao, bình thường cả."

"Anh ta là ai?" Tiêu Dật nhìn Dục Thành với ánh mắt dò xét.

Dục Thành liếc anh ta một cái với gương mặt không có chút biểu cảm nào, anh hờ hững nói: "Tôi ư? Vị hôn phu của em ấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Không thể nào." Tiêu Dật nhíu chặt mày, anh ta nhanh chóng hiểu ra: "Nam Nam, em đang giận tôi và Văn Uyển nên cố ý đưa một người đàn ông đến để chọc tức tôi, đúng không?"

Tôi tức đến mức bật cười, dứt khoát đưa tay nắm lấy tay của Dục Thành, lớn tiếng nói: "Anh ấy là vị hôn phu của tôi, chúng tôi sẽ nhanh chóng kết hôn. Lời nói của anh ấy chính là lời nói của tôi, anh hiểu chưa, Tiêu Dật?"

Tiêu Dật nhìn tay tôi bằng đôi mắt u ám. Giọng nói của anh ta cũng có kiềm nén sự tức giận: "Vậy là em đã phản bội tôi?"

Tông giọng của anh ta đột nhiên cao lên, những người xung quanh đều quay đầu nhìn sang đây.

Tôi khịt mũi: "Tiêu Dật, tôi nhắc lại với anh một lần nữa: chúng ta đã chia tay từ một tháng trước rồi. Bây giờ, dù tôi có hôn người khác ngay trước mặt anh thì anh cũng không có bất kỳ tư cách gì để chỉ trích tôi! Còn về việc phản bội... rốt cuộc là ai đã phản bội ai vậy, Tiêu Dật?"

Tôi nhìn anh ta chằm chằm bằng ánh mắt châm biếm và lạnh lùng. Anh ta bị tôi nhìn đến mức con ngươi co lại, để lộ ra chút chột dạ và thất thố như bị người ta giẫm phải đuôi.

Tôi lạnh lùng cười khẩy. Quả nhiên là đã lên giường với nhau rồi. Lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác chán ghét, tôi không muốn nói thêm một câu nào với anh ta nữa và ngẩng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh mình: "Dục Thành, chúng ta đi thôi!"

Dục Thành bỗng chốc như tỉnh lại từ trong cơn ngẩn ngơ, anh dịu giọng đáp: "Được, chúng ta đi nào."

Tôi nắm tay Dục Thành, đi thẳng đến thang máy. Lòng bàn tay của anh rất lớn, rất ấm áp, mang lại cho người ta cảm giác được bao bọc một cách dịu dàng. Sau khi tận mắt chứng kiến sự bắt đầu của mối quan hệ lén lút giữa Tiêu Dật và Giang Văn Uyển, giờ phút này, tôi cực kỳ khao khát được khẳng định, được bảo vệ, được yêu chiều. Tôi không muốn buông tay, Dục Thành cũng không buông tay. Dường như anh có một loại sức mạnh khiến cho người ta khi đứng bên cạnh anh sẽ tự động nảy sinh cảm giác dựa dẫm, như thể mọi thứ trên đời đều có thể giải quyết, đều nằm trong tầm kiểm soát.

Lòng tôi dần trở nên thư thái, bình yên.

Trong lúc đợi thang máy, có tiếng tám chuyện của hai nhân viên vệ sinh truyền đến từ góc rẽ.

"Cái anh vừa nãy nói chuyện lớn tiếng ở phòng siêu âm B ấy, cô có biết cái cô gái mà anh ta đưa đến giữa đêm hôm qua bị bệnh gì không?"

"Biết chứ, vỡ nang hoàng thể. Cô nghĩ cặp vợ chồng trẻ này làm chuyện đó thế nào mà dữ dội thế không biết."

"Họ đâu phải vợ chồng."

“Con giáp thứ 13 à? Trông cô gái kia có vẻ lớn tuổi hơn anh ta mà."

“Đúng thế! Em nghe thấy người đàn ông đó còn gọi cô ta là chị dâu!”

“Chậc…”

Cửa thang máy mở ra, chúng tôi bước vào.

Dục Thành im lặng trong giây lát, lòng bàn tay anh siết chặt: “Em… không sao chứ?”

“Em không sao.”

Anh biết rõ về quá khứ giữa tôi và Tiêu Dật như lòng bàn tay. Rõ ràng là Tiêu Dật đã phản bội tôi, hơn nữa còn phản bội bằng một cách cực kỳ gây sốc đến mức khiến người ta buồn nôn.

Tôi khẽ thở dài: “Vẫn có chút ghê tởm, nếu có nơi nào đó giúp con người ta thanh lọc thân thể và tâm hồn thì tốt quá.”

Dục Thành cúi mắt nhìn tôi rồi đột nhiên nói: “Thật ra thì có một nơi như thế.”