Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh đứng bên bàn ăn, vẻ mặt áy náy:
"Anh xin lỗi, anh và Tiểu Băng đã ăn ở ngoài rồi, quên không nói với em."
"Không sao, trùng hợp là hôm nay em cũng khá đói."
Tôi vội vàng gắp thức ăn cho vào miệng, nuốt trọn những lời chất vấn, gào thét, van xin trở lại vào bụng.
Anh rót cho tôi một cốc nước: "Mai chúng ta cùng về nhà bố mẹ nói chuyện ly hôn nhé."
Tôi ợ một tiếng: "Nếu bố mẹ hỏi lý do thì sao?"
"Anh đã nghĩ xong lý do rồi, em đừng nhắc đến Tiểu Băng."
Anh ta thật chu đáo, sợ cô ấy bị liên lụy, khiến người lớn trong nhà phật lòng.
Miếng trứng hấp nghẹn lại ở cổ họng, tôi chỉ ậm ừ một tiếng.
"Thỏa thuận ly hôn đã ký chưa?"
"Gấp vậy sao?" Tôi không thể bình tĩnh được nữa, ngẩng đầu nhìn anh chằm chằm:
"Chúng ta kết hôn ba năm, anh không cho em thời gian tìm một luật sư xem xét thỏa thuận sao?"
editor: bemeobosua
"Cố Sâm, Tiểu Hắc đi lạc, anh còn buồn rười rượi suốt nửa tháng trời, chẳng lẽ em còn không bằng nó sao?"
Tiểu Hắc là con ch.ó hoang tôi nhặt về, ban đầu Cố Sâm rất khó chịu, sau đó lại dần yêu quý nó.
Một năm trước, Tiểu Hắc đi lạc, anh tìm suốt ba tháng trời mới chịu từ bỏ.
Cổ họng Cố Sâm lên xuống, anh giải thích:
"Là thói quen làm việc, anh không thích dây dưa, em đừng nghĩ nhiều."
Công việc...
Hóa ra trong mắt anh, tôi chỉ là một công việc anh phải làm để đối phó với bố mẹ.
Thật ra tôi đã biết từ lâu, nhưng nghe chính miệng anh nói ra, lòng tôi vẫn lạnh buốt.
Dạ dày quặn thắt, tôi chạy vội vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Cố Sâm đứng ở cửa, cau mày lo lắng: "Sao vậy? Anh đưa em đi bệnh viện nhé!"
Anh vội vã khoác áo, lấy túi xách cho tôi.
Trong lòng tôi dấy lên một chút ấm áp: Có lẽ, anh ấy vẫn có một chút để tâm đến tôi.
Đúng lúc đó, điện thoại anh lại reo:
"Tiểu Băng... Được rồi, em đừng lo, anh đến ngay đây."
Anh đứng cách tôi một khoảng rộng như sông Ngân Hà nhìn sang:
"Anh xin lỗi, ống nước nhà Tiểu Băng bị rò, anh phải sang xem sao. Anh gọi xe cho em nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cơn buồn nôn dữ dội lúc nãy bỗng dịu lại, tôi bình tĩnh nhìn anh:
"Không cần đâu, em tự đi được."
Chắc là vì nôn quá nhiều, quá lâu, nên hốc mắt tôi đỏ hoe.
Đêm đó, anh không về.
Sáng hôm sau, khoảng chín giờ, anh về đón tôi đến nhà bố mẹ chồng.
Tôi nghĩ chỉ là một bữa cơm gia đình, không ngờ cả đại gia đình đều có mặt.
Hai đứa cháu sinh đôi của cô chồng chạy đến, ôm chặt lấy chân tôi không buông.
Cố Sâm không vui lắm, hỏi mẹ chồng: "Sao lại có nhiều khách vậy ạ?"
Bà liếc anh một cái:
"Bình thường đều là Quân Quân về thăm bọn mẹ, khó khăn lắm mới chờ được đứa con cả như con về, không khoe khoang một chút thì sao được?"
Thật ra là bà mua được hai giỏ cua lông Dương Trừng Hồ chính hiệu từ học sinh, nên gọi hết họ hàng đến ăn thử.
Tôi tìm cơ hội hỏi anh: "Hay là, để hôm khác rồi nói nhé?"
Anh nhíu mày: "Không đâu, sớm muộn gì họ cũng biết, nói một lần cho xong luôn đi!"
Anh thật sự sốt ruột, muốn tôi nhanh chóng nhường lại vị trí cho Chu Tiểu Băng.
Trong bữa ăn, mẹ chồng nói: "Quân Quân, cua lạnh, con ăn thử một con thôi, đừng ham mà ăn nhiều nhé."
Bà gắp cho Cố Sâm một con hải sâm: "Con ăn nhiều món này vào, cố gắng sớm cho mẹ bế cháu đích tôn."
Cố Sâm đặt đũa xuống: "Mẹ, con có chuyện muốn nói..."
Chân cua trên tay tôi rơi xuống đĩa.
Đúng lúc đó, đứa cháu trai nhỏ cứ lục lọi khắp nơi cầm tờ siêu âm của tôi lên, la toáng:
"Thím thím, cái này là gì vậy ạ?"
editor: bemeobosua
Mẹ chồng giật lấy, vài giây sau mừng rỡ không thôi: "M/ang th/ai rồi à?"
Bà kích động đến đỏ hoe mắt: "Đây là chuyện tốt mà hai đứa muốn nói với mẹ sao?"
Bà dọn đĩa cua trước mặt tôi đi: "Con bé này, ba tháng đầu th/ai còn chưa ổn định, không được ăn cua đâu!"
Cố Sâm lập tức đứng dậy, giật lấy tờ siêu âm lướt qua một lượt, sắc mặt tái nhợt, không thể tin được nhìn tôi.
Tôi thẳng lưng, khóe miệng nở một nụ cười: "Vâng, con m/ang th/ai rồi."
Xung quanh vang lên những lời chúc mừng, mọi người nhao nhao dặn dò đủ thứ, nhắc nhở Cố Sâm phải chăm sóc tôi thật tốt, không được lơ là.
Mu bàn tay Cố Sâm nổi đầy gân xanh, tờ siêu âm bị anh bóp đến nhăn nhúm.
Anh nuốt nước bọt, nhìn chằm chằm tôi, từng câu từng chữ rõ ràng rành mạch:
"Đứa bé này không phải của tôi, tôi bị vô sinh!"