Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi cười khẩy: “Bảy năm trước, cô gái mà anh muốn làm quen là Trì Tĩnh Xu, phải không? Chỉ vì số điện thoại của chúng tôi gần giống nhau nên anh đã add nhầm người. Dù đã ở bên tôi nhiều năm như vậy, dù anh đã mua nhẫn rồi nhưng anh vẫn không thể quên cô ấy, còn cứ mãi day dứt với bạn thân rằng cô ấy mới là cô gái khiến anh có những rung động đầu đời. Thẩm Từ, dù tôi không truy cứu việc ở khởi điểm tình yêu của chúng ta, người mà anh nghĩ đến là người khác nhưng tôi thật sự không ngờ rằng đến cả dũng cảm để thành thật mà anh cũng không có. Đã vậy thì tôi giữ lại loại người như anh để làm gì chứ?”

 

Sắc mặt Thẩm Từ trở nên trắng bệch. Anh ta lẩm bẩm: “Anh chỉ sợ mất em.”

 

Tôi yên lặng ngồi trên ghế sofa, phụ họa theo anh ta: “Đúng, quả thật là anh sợ mất tôi. Thế nhưng anh cũng sợ mất cô ấy.”

 

Linlin

Nhiều năm trước, tôi từng nghe bạn bè hỏi Thẩm Từ: “Cậu thích Lý Phỉ Nhiên ở điểm nào? Cô ấy ốm nhom ốm nhem, ngoại hình cũng không quá nổi bật.”

 

Họ hỏi như vậy cũng không có gì lạ. Thẩm Từ học trường nghệ thuật, ngay cả một con mèo hoang trong trường anh cũng đẹp hơn người ba phần.

 

Thế nhưng Thẩm Từ lại một mực khẳng định: “Cô ấy rất tốt mà. Cởi mở, nhiệt tình, lại dứt khoát, không dây dưa, rất có chủ kiến kiến…” Anh ta nói một mạch không ít ưu điểm của tôi, cuối cùng, tổng kết: "Ở bên cô ấy, cả con người tôi sẽ thay đổi.”

 

Trước đó, tôi luôn thấp thỏm lo âu rằng ngoại hình của mình bình thường, không xứng với Thẩm Từ. Dù sao, anh ta là hotboy của trường, đi ra ngoài mua chai nước cũng bị xin WeChat. Còn trong cuộc đời mình, tôi chưa từng nhận được bất kỳ lời tỏ tình từ người khác giới nào ngoài Thẩm Từ.

 

Tôi cũng từng bóng gió hỏi Thẩm Từ: “Anh có bao giờ cảm thấy em không đủ xinh đẹp không?”

 

Anh ta lại vội vàng lắc đầu phủ nhận: “Sao có thể chứ, anh đâu có nông cạn như vậy.”

 

Khi đó, tôi ngây thơ cho rằng anh ta đã nhìn xuyên qua vẻ ngoài bình thường của tôi và thấy được linh hồn tôi. Thế nhưng, đó chẳng qua chỉ là đã nhầm lại còn cố chấp.

 

Có lẽ anh ta thật sự thích tính cách của tôi, và việc anh ta không thể quên được khuôn mặt của Trì Tĩnh Xu là thật. Tôi nghĩ rằng chắc chắn anh ta đã trằn trọc không yên trong vô số đêm ngày. Nếu có thể tập hợp ưu điểm của hai người vào một người, thì hoàn hảo biết bao. Đáng tiếc, có lẽ anh ta phải ôm hận suốt đời rồi.

 

 

Sắc mặt Thẩm Từ dần dần trở nên xám xịt.

 

Anh ta vẫn không từ bỏ việc biện bạch cho bản thân mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

“Làm gì thì cũng phải tư duy trước khi hành động chứ! Hôn nhân là chuyện lớn của đời người, phải ở bên em suốt mấy chục năm, anh chỉ là sợ kết hôn, phân vân vài ngày, anh có lỗi sao? Huống hồ, anh vẫn chọn em mà.”

 

Anh ta tưởng rằng nếu mình chọn tôi thì tôi sẽ vô cùng cảm kích, là chính anh ta đã đem đến cho tôi niềm vinh dự đến tột cùng. Nếu chúng tôi chỉ vừa hẹn hò bảy ngày, bảy tuần, thậm chí là bảy tháng thì tôi có thể hiểu việc anh ta d.a.o động trước hôn nhân. Nhưng tôi và anh ta đã cùng nhau đi qua bảy năm rồi, tại sao điều này cũng không khiến anh ta kiên định hơn mà ngược lại, nó còn khiến anh ta có một ảo giác?

 

Giả sử năm đó người trò chuyện với anh ta là cô ấy thì có lẽ họ cũng có thể cùng nhau đi qua bảy năm như vậy. 

 

Người hối hận đâu chỉ có một mình anh ta, tôi cũng vậy. Tôi hối hận vì đã trao tấm chân tình của mình cho một người như vậy.

 

Tôi phớt lờ lời biện bạch của anh ta, chỉ nói với thái độ bình tĩnh: “Vậy thì làm ơn hãy hiểu rõ thân phận của anh. Không phải là tôi không có anh thì cuộc sống của tôi không ổn.”

 

Sau khi im lặng vài phút, Thẩm Từ cúi đầu trong sự bất lực. Tôi yên lặng ngồi trên ghế sofa, không thèm nhìn anh ta thêm một lần nào nữa.

 

Cuối cùng, Thẩm Từ cũng xách vali lên: “Anh không đồng ý chia tay. Anh tới ở tạm nhà bạn thân một đêm. Ngày mai, khi tinh thần của chúng ta ổn định hơn thì hãy nói về chuyện này.”

 

Thật là một trò cười. Anh ta tưởng chia tay là gì? Còn cần anh ta đồng ý việc này ư.

 

Tôi gọi tên anh ta rồi nói: “Anh đợi một chút.”

 

Bước chân Thẩm Từ khựng lại, khóe môi của anh ta hơi cong lên: “Không nỡ xa anh à? Vậy chúng ta nói về chuyện đó ngay bây giờ cũng được.”

 

Tôi khẽ thở dài rồi thông báo cho anh ta một cách ngắn gọn: “Về chuyện công ty, tôi sẽ ủy quyền cho luật sư giải quyết từng việc một, cũng mong anh phối hợp.”

 

Ánh mắt nhìn Thẩm Từ lập tức thấm đẫm sự giận dữ: “Lý Phỉ Nhiên! Em đừng để tình cảm ảnh hưởng đến công việc.”

 

Tôi lạnh lùng cười: “Thẩm Từ, đã chia tay rồi thì anh đừng có chỉ đạo tôi phải làm việc thế nào nữa.”