Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
4
Trước khi về nước, Quý Các hẹn tụ tập, gọi tôi đến.
Trước cửa sổ sát đất rộng lớn trong câu lạc bộ tư nhân là Công viên Trung Ương.
Đèn neon đan xen, màn đêm tối tăm.
Tần Quân Tịch đến muộn. Hắn vừa tới, đã có người đứng dậy đón.
Ôn Hòa đi theo hắn, vết thương của cô ta chỉ mới ba ngày đã khỏi.
Ánh mắt dò xét của mọi người đều đổ dồn vào tôi cả ngoài sáng lẫn trong tối, nhưng Tần Quân Tịch không thèm liếc nhìn tôi.
Tiếng mạt chược lại vang lên.
Ôn Hòa xõa mái tóc đen dài tới eo, không biết chơi mạt chược. Tần Quân Tịch mỉm cười, kiên nhẫn dạy cô ta vài câu.
Khi cúi sát người, tay hắn đặt lên lưng ghế gỗ đàn hương phía sau cô ta, thỉnh thoảng tóc của cô ta sẽ cọ vào mu bàn tay của hắn.
“Người mới à?”
Tôi đứng ở ban công hít thở.
Nghe thấy mấy cô bạn bên cửa sổ đang buôn chuyện.
“Nhiều năm như vậy, cũng phải chán thôi.”
“Cứ tưởng cô ta thủ đoạn ghê gớm lắm, chắc sắp được kết hôn rồi nhỉ.”
“Ngày xưa cưng chiều đến thế, bây giờ đổi người cũng vậy thôi, có thể thích đến mức nào chứ, chẳng qua cũng chỉ vậy thôi.”
Tôi kéo áo khoác, quay người, nhìn thấy Ôn Hòa.
Tay cô ta đang mân mê bật lửa của Tần Quân Tịch, cô ta cười một cách ngây thơ nói: “Chị, có phải chị không chịu được khi thấy hắn bị em cướp đi không?”
Tôi quay về chỗ ngồi lấy túi, định rời đi nhưng bị Quý Các giữ lại.
“Đừng đi vội, mới chỉ bắt đầu thôi mà.”
Anh ấy đang nói với tôi nhưng ánh mắt lại đang thăm dò ý của Tần Quân Tịch.
Đối phương hờ hững ngước mắt lên, ánh mắt dừng lại trên cổ tay đang bị Quý Các nắm lấy của tôi, hờ hững cười nói: "Không có chỗ cho cô ta.”
“Sao lại không có?”
Quý Các đứng dậy, nhường chỗ cho tôi.
“Chơi một ván lớn đi.”
Tay anh ấy vẫn nắm lấy cổ tay tôi.
“Nếu thắng thì nhường Lâm Thanh Cốc cho tôi một đêm thế nào?”
Ngón tay của Tần Quân Tịch khựng lại.
Tôi nhìn đôi mắt đa tình của hắn, vẻ bất cần đời tự nhiên, hắn không lên tiếng từ chối.
Tôi ngồi xuống.
Hắn không tham gia, Ôn Hòa vẫn ngồi ở vị trí của hắn. Tuy nhiên, lần này hắn không còn dạy cô ta điều gì nữa mà chỉ đứng một bên lẳng lặng quan sát.
Đương nhiên kết quả là tôi thắng nhưng trên mặt Ôn Hòa lại tràn đầy vẻ đắc thắng của kẻ chiến thắng.
Quý Các xách chìa khóa xe thể thao, đưa tôi đi.
Xe còn chưa qua cây cầu lớn đã bị một chiếc xe sang khác chặn lại.
Tần Quân Tịch ngồi một mình trên xe, đáy mắt trống rỗng, cực kỳ kiên nhẫn chờ tôi bước xuống từ trên xe người đàn ông khác, nhưng tôi không xuống.
“Đi gấp thế?”
Hắn xuống xe, ném túi xách vào người Quý Các.
“Cô ta quên mang theo túi.”
Tôi bình tĩnh nhìn hắn: “Cảm ơn, còn chuyện gì không?”
Ánh mắt hắn chuyển sang tôi, rõ ràng không còn gì nữa.
Tôi muốn đóng cửa kính lại, nhưng hắn lại trở tay, mở cửa xe ra rồi kéo tôi ra ngoài một cách thô bạo.
“Quân Tịch!”
Xe phía sau lao vút qua, che lấp một nửa tiếng gọi của Quý Các.
Tần Quân Tịch liếc mắt một cái, đối phương lập tức im bặt.
“Tiền còn chưa tới tay đã chạy theo người đàn ông khác, tôi dạy cô thế à?”
Hắn còn chưa dứt lời, đằng sau đã truyền đến tiếng la hét.
[Sự kiện kích hoạt!]
Hệ thống phát ra tiếng, tôi nhìn thấy người đứng ở gần đó đang giơ súng.
Tôi không kiểm soát được cơ thể, chắn trước mặt Tần Quân Tịch.
[Chúc mừng ký chủ, hoàn thành tuyến truyện ngược.]
Khi viên đạn xuyên qua cơ thể tôi, tôi không có cảm giác gì cả. Lực xung kích cực lớn khiến tôi ngã vào người Tần Quân Tịch.
Hắn bàng hoàng đỡ lấy tôi, xung quanh vang lên tiếng còi cảnh sát. Quý Các gọi tên tôi, người qua đường lo lắng nói tiếng nước ngoài. Có rất rất nhiều âm thanh, chỉ không có tiếng của hắn.
Hắn chỉ ôm lấy tôi, đứng sững tại chỗ cứ như viên đạn b.ắ.n vào người hắn vậy. Miễn sao hắn không có bất kỳ phản ứng nào, mọi thứ đều là giả dối.
5
Tôi không chết. May mắn thay, viên đạn xuyên qua vai tôi.
Tôi bị đánh thức bởi tiếng cãi vã bên ngoài phòng bệnh.
“Cô ta giở trò này, chẳng phải là để ép tôi kết hôn với cô ta sao?” Giọng Tần Quân Tịch trầm thấp, không nghe ra được cảm xúc.
“Cậu có ý gì?” Quý Các liếc nhìn hắn.
“Sao lại trùng hợp gặp phải vụ xả s.ú.n.g như vậy?”
“Ôn Hòa vừa cứu tôi xong, cô ta cũng muốn giở trò này sao?”
“Có phải có ai đó đã nói gì với cậu không?”
Quý Các hỏi hắn: “Là Ôn Hòa đúng không?”
“Đừng có lôi cô ta vào, không liên quan đến cô ta. Cậu tin cô ta rồi sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Quý Các đứng dậy, chỉ tay vào phòng bệnh.
“Vì cứu cậu, bây giờ cô ấy vẫn đang nằm trong đó, vậy mà cậu lại nói ra những lời này?”
“Cậu gấp cái gì?” Tần Quân Tịch cười một cách vô tư: “Tôi nhường cho cậu đấy.”
Nắm đ.ấ.m của Quý Các giáng xuống mặt hắn, hắn không né tránh. Máu rỉ ra từ khóe miệng nhưng hắn không hề bận tâm.
“Cô ta sẽ không c.h.ế.t vì tôi đâu. Tôi đã quá hiểu cô ta. Kể từ ngày quen biết cô ta, cô ta đã tiếp cận tôi với mục đích rõ ràng rồi. Kết hôn ư, có khả năng sao?”
Bật lửa trong tay hắn lật lên.
“Cô ta cũng giống như những người phụ nữ khác, đều là gái tâm cơ.”
[Tốt quá rồi ký chủ.]
Tiếng máy móc không ngừng xâm chiếm đầu óc tôi.
[Đợi hắn đi vào, hắn sẽ phát hiện cô đã mang thai rồi hắn sẽ mềm lòng, nhận ra điểm tốt của cô., sau đó cô sẽ giận dỗi một thời gian, nhưng sẽ nhanh chóng tha thứ thôi! Mau đi đón nhận tình yêu ngọt ngào của cô đi!]
Quá tốt rồi! Có thể cho tôi một phút tự chủ không?
[Đương nhiên là có thể, cô cũng rất vui đúng không?]
Tôi xuống giường, mở hết cửa phòng bệnh.
Hai người đứng bên ngoài đều nhìn về phía tôi.
Phía sau Tần Quân Tịch là cửa sổ đang mở toang. Bên ngoài là cảnh đêm của tầng hai mươi tám.
“Tần Quân Tịch.”
Tôi đi về phía hắn, giọng điệu dịu dàng: “Anh nói đúng, tôi là gái tâm cơ. Mười năm qua, tôi vẫn luôn yêu tiền của anh. Dù thế nào tôi cũng không bằng cô ta.”
Hắn cau mày, ngắt lời tôi: "Cô cứ về phòng nằm đi—"
Tôi mỉm cười với hắn: "Vậy thì anh và Ôn Hòa cứ sống tốt với nhau đi nhé."
Chỉ vài bước chân, không ai phòng bị. Dưới ánh nhìn của hắn, tôi đã xoay người nhảy xuống từ tầng hai mươi tám.
6.
"Ngày 13 tháng 11 ở Bệnh viện Trung Ương, một người phụ nữ đã tử vong do rơi xuống lầu, hiện trường—"
Trợ lý đặc biệt của Tần Quân Tịch đặt tay lên nắm cửa, do dự mãi không dám bước vào.
Tần Quân Tịch đã ngồi ở đó xem không ngừng nghỉ suốt ba ngày rồi, cứ xem đi xem lại đoạn video đó.
"Anh gọi tôi à?"
Cuối cùng anh ta cũng lấy hết can đảm bước vào.
Người đàn ông ngồi trước máy tính ngước mắt lên, vẻ mặt bình thường đến nỗi không giống một người đã thức trắng ba ngày liền.
"Đã dập tin tức xuống chưa?"
Thấy trợ lý đặc biệt căng thẳng, hắn khẽ cười một tiếng.
"Chỉ c.h.ế.t một người thôi mà, hoảng gì chứ? Sẽ gây ảnh hưởng xấu đến bệnh viện, cậu mau chóng xử lý đi."
Trợ lý đặc biệt vội gật đầu, nuốt hết những lời an ủi vào trong, bởi vì hắn chẳng hề đau buồn.
Buổi chiều, người của bệnh viện đến, đối phương liên tục xin lỗi nhưng Tần Quân Tịch tỏ vẻ thờ ơ, bình tĩnh và kiềm chế, vừa nói vừa cười, thái độ rất tốt.
Cuối cùng, hai bên đạt được thỏa thuận, vui vẻ thúc đẩy tiến độ dự án hợp tác.
Trước khi rời đi, người của bệnh viện do dự, cuối cùng vẫn mở lời: "Mong cậu nén bi thương."
Hắn sững sờ: "Nén bi thương cái gì? Cô ta đáng đời."
Rõ ràng đối phương không ngờ tới, dù đã xử lý nhiều chuyện khó nhằn suốt bao năm cũng chưa từng gặp phải cảnh tượng này.
Tần Quân Tịch đút tay vào túi, khóe miệng nhếch lên: "Thế nên mới nói phụ nữ không thể chiều chuộng. Dung túng quá nhiều năm sẽ thành thế này."
Trợ lý đặc biệt tiến lên, tiễn khách ra về.
Công việc của Tần Quân Tịch rất bận rộn. Bên này vừa kết thúc, hắn đã phải đi công tác ở Trung Đông.
Suốt quá trình, hắn suy nghĩ logic rõ ràng, cảm xúc ổn định, trạng thái tốt đến mức chưa từng có. Hợp đồng muốn đàm phán đều đàm phán thành công.
Trên chuyến bay về nước, nữ tiếp viên hàng không tặng cho hắn một chiếc bánh kem: "Chúc vợ của anh sinh nhật vui vẻ."
Mí mắt của trợ lý khẽ giật, nhớ ra trước đây khi đặt vé đã điền thông tin của tôi, nhưng Tần Quân Tịch vẫn lịch sự nhận lấy, chỉ lạnh nhạt đáp: "Cảm ơn."
Vừa xuống máy bay, hắn đã ném bánh kem đi ngay.
Trợ lý đặc biệt không nhịn được. Lúc lên xe, anh ta nhắn tin cho bạn gái mình phỉ nhổ:
"Thì ra trong lòng anh ta, chị ấy thật sự không có trọng lượng. Chị Thanh Cốc đối xử rất tốt với anh, nghĩ đến thôi đã thấy buồn rồi."
Tin nhắn còn chưa kịp gửi đi, Tần Quân Tịch đang ngồi ở ghế sau đột nhiên mở miệng đòi điện thoại.
Trợ lý đặc biệt chột dạ: "Tôi không nói xấu anh đâu—"
"Điện thoại của tôi." Giọng hắn bình tĩnh rõ ràng: "Có cuộc gọi nào không?"
"Có có, có chứ." Trợ lý đặc biệt phản ứng lại, đưa điện thoại cho hắn: "Cô Ôn vẫn luôn quan tâm đến anh—"
"Ai hỏi cô ta?"
Trợ lý đặc biệt cảm thấy có gì đó không đúng, trong lòng lại dâng lên cảm xúc căng thẳng.
"Vậy, vậy anh đang hỏi ai?"
"Cậu nói xem?" Tần Quân Tịch mất kiên nhẫn.
"Thôi được rồi, cậu tiếp tục báo cáo công việc đi."
Trợ lý đặc biệt vội vàng mở máy tính bảng, tiếp tục báo cáo về cuộc họp khẩn cấp bị trì hoãn do chuyến bay, nhưng đợi anh ta nói xong, Tần Quân Tịch vẫn không có phản ứng gì, hiếm khi thấy anh lơ đễnh về chuyện công việc như vậy.
"Tôi nói sai chỗ nào à?"
Anh ta nhìn người ngồi ở ghế sau, Tần Quân Tịch có ngũ quan rõ nét, dưới cửa sổ xe màu tối càng làm nổi bật vẻ cao quý sắc bén. Cả người anh hòa làm một với mùa đông u ám và trang nghiêm của Kinh Thành ngoài cửa sổ.
"Vậy cô ta có nhắn tin cho cậu không?"
Ngày xưa, mỗi khi hắn đi công tác về, tôi đều đợi hắn về nhà. Anh ghét tôi nhắn tin phiền phức, luôn đọc mà không trả lời.
"Chị ấy đã…"
Xe đi qua gờ giảm tốc, xóc nảy.
Hắn chống một tay lên trán: "Thật sự giận đến mức này rồi sao? Trò vờ giận dỗi này cũng diễn đủ rồi đấy. Cô ta diễn trò này cùng với Quý Các, thật sự cho rằng tôi sẽ chiều mãi sao?"
Trợ lý đặc biệt lắng nghe rồi đặt điện thoại xuống, không đáp thêm lời nào.