Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
7.
Tần Quân Tịch không về nhà mà đi thẳng đến bữa tiệc rượu.
Nơi đó núi non xanh biếc, mặt hồ gợn sóng, vừa bước vào cửa, hắn đã nhìn thấy tôi ngồi ở hành lang, bóng lưng hòa làm một với hoàng hôn xám xanh.
Hắn sững sờ, ngẩn người nhìn rất lâu rồi nhẹ nhàng bước tới, sợ làm phiền cảnh tượng này. Hắn ôm chặt lấy tôi, vùi mặt vào hõm cổ tôi hít thở nặng nề.
Một lúc lâu sau, hắn hung dữ ngẩng đầu lên trách cứ tôi: "Chơi đủ rồi hả?"
"Hù dọa người khác vui lắm phải không?"
Đối phương run rẩy, yếu ớt gọi một tiếng: "Anh Quân Tịch."
Người phía sau cứng đờ, áp suất thấp lập tức xâm chiếm từng thớ thịt của Ôn Hòa.
Cô ta quay đầu lại nhưng chỉ thấy hắn khẽ mỉm cười: "À, là cô à?"
Ôn Hòa cũng không dám nói gì nữa.
Anh dịu dàng vuốt phẳng những nếp gấp trên vai chiếc sườn xám màu trắng ngà của cô ta, sau đó lại véo lên, véo cả da thịt của cô ta khiến cô ta đau đến mức mắt đỏ hoe, nhưng lại không dám hé răng.
"Cô đã ăn cắp ở đâu?" Tần Quân Tịch hỏi cô ta.
Chiếc sườn xám này là kiểu dáng và chất liệu mà tôi thích mặc, hoàn toàn không cùng phong cách với những bộ quần áo Ôn Hòa thường mặc.
"Anh Quân Tịch, là anh mua cho em mà."
Nước mắt cô ta vẫn rơi lã chã, tỏ vẻ rất tủi thân.
"Vào đêm hôm trước khi đi trượt tuyết em đã đến khách sạn tìm anh đó, trợ lý đặc biệt của anh đã mang đến."
Hôm đó là ngày kỷ niệm của tôi và Tần Quân Tịch, nhưng hắn lại không hề để tâm. Trợ lý đặc biệt đã thay hắn mua món quà mà tôi yêu thích.
Lúc đó, Ôn Hòa đang ngồi cạnh hắn, ngoan ngoãn uống nước gừng.
Hắn vừa giúp cô ta sấy khô tóc, cô nhóc yếu ớt lắm.
Khi trợ lý đặc biệt mang quà tới, hắn chỉ liếc sơ qua.
"Cái gì đấy?"
Trợ lý đặc biệt nói: "Sườn xám."
Hắn biết, đó là tác phẩm đỉnh cao của một bậc thầy trước khi giải nghệ, tôi đã chờ đợi rất lâu. Nhưng Ôn Hòa đã bóc ra, ướm thử lên người.
Dù không vừa vặn, cô ta vẫn nói thích. Cô ta vừa đòi, hắn liền tặng cho cô ta.
Cho đến lúc chết, tôi cũng không đợi được.
Tần Quân Tịch buông tay, nhìn sườn xám Ôn Hòa đang mặc.
Những người khác đã đến nơi, đang đi về phía họ.
"Ồ, chị dâu mặc chiếc váy này đẹp thật đấy."
"Đến rồi thì vào trong đi, đứng đây làm gì?"
"Anh Quân Tịch."
Cô ta mắt đỏ hoe, muốn ôm lấy cánh tay hắn làm nũng.
"Cởi ra."
Mọi người đều sững sờ, chỉ thấy sắc mặt Ôn Hòa dần dần biến sắc.
Bình thường Tần Quân Tịch không đứng đắn cho lắm, nhưng suy cho cùng đã quen với tư cách của người bề trên. Một khi hắn nghiêm túc khí chất áp bức đến nỗi không ai dám nói lời nào.
"Cởi ra đi chứ."
Hắn cười cười, giọng điệu dịu dàng đến lạ.
"Đây là đồ anh tặng em mà." Ôn Hòa nắm chặt tà váy: "Hơn nữa bây giờ có nhiều người đang nhìn—"
Nụ cười của hắn càng sâu hơn.
Ôn Hòa giơ tay, run rẩy sờ vào khóa kéo. Dưới ánh mắt của mọi người, cô ta kéo xuống từng chút một. Cô ta bật khóc nhưng không ai cảm thấy đau lòng. Khóc một lúc, cô ta lại thu hồi nước mắt, cắn chặt môi dưới.
"Diễn cho ai xem vậy?"
Đằng sau, có tiếng nói vang lên.
8.
Khói thuốc lượn lờ quanh người Quý Các, sắc mặt anh ấy trắng bệch, ánh mắt trống rỗng, đầu t.h.u.ố.c lá kẹp giữa ngón tay đã cháy hết.
Anh ta đứng trên lan can tầng hai nhìn xuống đám đông bên dưới rồi bắt gặp ánh mắt của Tần Quân Tịch.
Quý Các mở miệng: "Người đã c.h.ế.t rồi."
Không ai dám nhắc đến chuyện này. Ai cũng biết, tôi vừa mới chết, hơn nữa còn ở ngay trước mặt Tần Quân Tịch.
"Cậu nói ai chết?"
Quý Các bị hắn chọc cười: "Lâm Thanh Cốc chứ ai, còn mang theo đứa con bốn tháng tuổi của cậu nữa đấy, thịt nát xương tan."
Anh ấy còn chưa dứt lời, cổ đã bị bóp chặt khiến anh ấy không thể nói ra một cách trọn vẹn những lời lẽ đầy hình ảnh và không đúng lúc kia.
Mọi người kinh hãi thốt lên nhưng không ai dám tiến lên ngăn cản Tần Quân Tịch.
Ánh mắt hắn u ám, bàn tay dùng sức. Nửa thân người của Quý Các đã bị hắn bóp đến mức treo lơ lửng, thế nhưng Tần Quân Tịch chẳng hề bận tâm, sắp đẩy người ta xuống lầu rồi vẫn không chịu dừng tay, mang theo vẻ kiên quyết không c.h.ế.t sẽ không từ bỏ.
"Đẩy đi chứ!" Giọng Quý Các chen chúc ra từ trong kẽ hở cổ họng.
"Chẳng phải cậu đã bức c.h.ế.t cô ấy như thế này à? Chẳng phải cậu đã nói sẽ nhường cô ấy cho tôi sao? Cậu cứ đẩy đi chứ. Giết c.h.ế.t cô ấy cũng như g.i.ế.c c.h.ế.t tôi."
Quý Các càng nói càng ngông cuồng, cười một cách lả lơi phóng khoáng, tự tại đến lạ.
"Đợi tôi đi gặp cô ấy rồi."
Anh ấy kéo cổ áo Tần Quân Tịch, ghé sát vào hắn.
"Chắc chắn cô ấy…" Anh ấy nhấn mạnh, thì thầm bên tai hắn: "Sẽ xót xa tôi c.h.ế.t mất."
Giây tiếp theo, Tần Quân Tịch thu tay về, lùi lại nửa bước, vẫn mang theo vẻ ngạo mạn của người bề trên.
"Chỉ dựa vào cậu thôi ư?" Hắn cười khẩy hờ hững: "Cô ta thường xuyên dùng cậu để chọc tức tôi đấy, nhưng có lần nào tôi để tâm đâu?"
Tần Quân Tịch thong thả nới lỏng cà vạt, cài lại khuy tay áo.
"Cậu hãy nói với cô ta rằng, vô ích thôi. Chơi đủ rồi thì mau cút về đây."
Nghe vậy, Quý Các sững sờ nhưng Tần Quân Tịch lười để ý đến anh ấy mà quay người bỏ đi.
Mọi người tiến lên kéo anh ấy lại.
"Cậu không sao chứ? Có thở được không?"
"Cậu chọc ghẹo cậu ta làm gì?"
Nhưng Quý Các lại làm như không nghe thấy, anh ấy vẫn còn đắm chìm trong câu nói cuối cùng của Tần Quân Tịch khi nãy. Đột nhiên anh ấy cười phá lên.
Dị vật mắc kẹt trong cổ họng thời gian dài, kể từ ngày tôi nhảy xuống trước mặt anh ấy, giờ đây đã theo nước mắt cùng ùa ra khiến anh ấy ho sặc sụa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Cốc Cốc à! Hóa ra, anh ta không dám thừa nhận."
9.
Đã nửa tháng trời Ôn Hòa không gặp Tần Quân Tịch. Cô ta ngồi trong phòng khách, bực bội khui các gói hàng. Thế nhưng, dù mua bao nhiêu thứ cũng không thể lấp đầy lỗ đen ngòm trong lòng.
"Thùng đồ kia là gì vậy?"
Cô ta chỉ vào thùng hàng ở góc phòng, hỏi dì giúp việc.
Bà ấy nói: "Là thư gửi từ quê của cô."
Khi Ôn Hòa còn đi học, dù tôi bận rộn đến mấy thì hằng tháng đều sẽ viết một lá thư cho cô ta.
Cô ta không có điện thoại, đường núi lại khó đi, tôi hy vọng cô ta đừng bỏ học.
Tôi biết, cô ta ở trong cái nhà đó rất ngột ngạt. Vì vậy tôi nghĩ, tôi là chị gái cô ta, chí ít cô ta vẫn còn có tôi.
"Cô ta còn gửi cho tôi làm gì?"
Cô ta nhíu mày, quát mắng dì giúp việc: "Đồ của người chết, không thấy xui xẻo à?"
Lúc trước dì giúp việc là người cho chăm sóc tôi. Bà ấy không nói gì, chỉ lặng lẽ dời thùng hàng ra ngoài rồi gọi điện cho ông lão nhà mình.
"Ông đến lấy đi. Cô ấy không để lại gì, chúng ta tự giữ làm kỷ niệm."
"Đúng vậy, là đứa bé ngoan đã bỏ tiền chữa bệnh cho ông đó, lần trước đến thăm ông còn nói sẽ thường xuyên đến thăm."
Bà ấy lau nước mắt nói: "Bé ngoan còn chúc ông sống lâu trăm tuổi, thế mà bản thân cô ấy lại—"
Trong nhà phát ra tiếng cười duyên dáng của Ôn Hòa, cuối cùng Tần Quân Tịch cũng gọi điện cho cô ta.
"Anh Quân Tịch, anh hết bận rồi à? Anh không thèm để ý đến em, em còn tưởng anh giận em rồi chứ!"
Đầu dây bên kia, Tần Quân Tịch dừng lại vài giây rồi khẽ cười: "Cô đã làm gì sai mà tôi phải giận chứ?"
Hắn dỗ dành rất khéo.
Hai người hẹn gặp nhau tại nhà hàng xoay vòng trên tầng cao nhất của khách sạn.
Ôn Hòa vừa ngồi xuống, bàn bên cạnh đã nhìn sang bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
"Tôi đã bảo người ta có bạn gái rồi mà."
"May mà tôi không đi xin Wechat."
Ôn Hòa nghe vậy, trong lòng đắc ý, ngọt ngào gọi Tần Quân Tịch, nhưng hắn không hề để tâm.
Tần Quân Tịch lướt qua cô ta, nhìn chằm chằm một chỗ nào đó.
Ôn Hòa quay đầu lại, nhìn thấy ở cửa nhà hàng, một cặp đôi trẻ bị chặn lại.
"Giá cả đắt quá!"
Chàng trai nói với cô gái: "Hay là thôi đi, đổi sang quán khác cũng được."
Cô gái không chịu, kéo tay anh ta, vẻ mặt nghiêm túc: "Em đã nói là dành dụm được tiền sẽ mời anh ăn mà."
Tần Quân Tịch thấy buồn cười.
Biểu cảm và giọng điệu của cô gái đó đều giống hệt một người.
Khoản lương đầu tiên trong cuộc đời tôi đã được nhận từ một đơn vị thực tập. Khi đó tôi và Tần Quân Tịch vừa mới quen nhau được nửa năm, thực ra cũng không hẳn là quen nhau.
Hắn không tỏ tình cũng không thừa nhận, nhưng lại đối xử rất tốt với tôi. Đưa tôi đi trải nghiệm nhiều nơi mà cả đời này tôi cũng không thể đặt chân tới.
Tôi đã dùng hơn một nửa khoản tiền lương đó để đóng học phí cho Ôn Hòa, chỉ để lại tám trăm cho mình ăn uống. Số còn lại, tôi mời Tần Quân Tịch một bữa cơm ở một nhà hàng cao cấp mà tôi chưa từng đến.
Đồ ăn không ngon mà hắn cũng không được vui cho lắm. Hắn nói, không cần phải làm thế.
Tần Quân Tịch vẫn còn nhớ những lời tôi đã nói vào lúc đó.
"Nhưng mà em muốn chí ít mối quan hệ của chúng ta cũng phải bình đẳng một chút. Dù chỉ là một bữa cơm, nhưng em muốn san sẻ những gì nằm trong khả năng của em cho anh."
San sẻ cái khỉ gì! Đó là nhà hàng bình dân nhất mà hắn từng ăn trong cuộc đời này. Dở tệ muốn chết!
Giống hệt con người Lâm Thanh Cốc này, gu thẩm mỹ tồi tệ nhưng lại tham vọng nhiều thứ. Tưởng hắn là con trai ngốc ngây thơ nhà địa chủ à? Sẽ bị loại thủ đoạn này làm cho cảm động sao?
"Trên mặt em dính gì à?" Giọng nói của Ôn Hòa cắt ngang hồi ức của hắn.
Hắn cứ nhìn chằm chằm vào mặt cô ta khiến cô ta hơi mất tự nhiên.
"Tốt quá đi!" Hắn nói.
"Gì cơ?"
"Khuôn mặt của cô không giống chị cô chút nào."
Ôn Hòa sờ lên mặt mình.
"Vốn dĩ đâu không do một mẹ sinh ra, nhà em giàu hơn nhà cô ta một chút, cho nên gen tốt hơn. Từ nhỏ người nhà đã nói em xinh hơn cô ta rồi."
Cô ta nhìn Tần Quân Tịch, cười e thẹn.
"Mẹ em cứ nói, em dễ lấy chồng hơn cô ta."
Tần Quân Tịch kiên nhẫn lắng nghe.
"Đúng vậy, cô ta xấu xí còn không chịu bớt phóng túng, cứ cười tủm tỉm với bất kỳ ai, bộ dạng quen thói lấy lòng người khác thì ai mà thích cho được?"
Ôn Hòa thấy hắn khen cô ta thì càng hăng hái hơn: "Đúng vậy, khả năng chịu đựng của cô ta yếu ớt thật đấy. Dùng cái c.h.ế.t để uy h.i.ế.p người khác, còn tưởng làm vậy là có thể giữ lại trái tim đàn ông sao?"
Tần Quân Tịch bị cô ta chọc cười.
"Giữ lại ư?"
Khóe môi hắn cong lên nhưng đáy mắt trống rỗng.
Hắn nghịch chiếc bật lửa, im lặng rất lâu mới lạnh nhạt mở miệng: "Người đã c.h.ế.t rồi. Cô ta còn muốn giữ lại cái gì?"
Ôn Hòa chợt sững sờ, mọi người đều nói sau lưng rằng hắn không được bình thường, không tin Lâm Thanh Cốc đã chết. Giờ đây, hắn lại bình tĩnh nói ra điều đó ngay trước mặt cô ta.
"Cô, cô ta muốn dùng cái c.h.ế.t để khiến anh hối hận, như vậy anh sẽ nhớ mãi cô ta. Cô ta thật sự rất độc địa."
Chiếc bật lửa khựng lại.
"Thế à? Nhưng cô ta đã c.h.ế.t rồi, dù tôi có quên cô ta thì cô ta cũng chẳng biết."
"Cô ta…"
Ôn Hòa há miệng, mãi không nói được lý do nào, thế là tiếp tục ngậm miệng im lặng.
"Không nói được nữa à?"
Tần Quân Tịch lười nhác cười nói: "Để tôi nói giúp cô nhé. Cô ta ham tiền của tôi, muốn kết hôn với tôi, nhưng cô ta lại chẳng yêu tôi. Tại sao lại c.h.ế.t vì tôi cơ chứ? Haiz, trái lại cô rất thích tôi đấy. Cô có muốn thử một cái c.h.ế.t thảm hơn cô ta không?"
Ôn Hòa hoàn toàn không nói nên lời.
Người đàn ông trước mặt nói những lời đùa cợt, nhưng ánh mắt lại rất nghiêm túc, trông rất đáng sợ.
Hắn đứng dậy, duỗi tay vuốt tóc cô ta giống như Diêm Vương đòi mạng. Ôn Hòa theo bản năng rụt người lại.
"Đừng sợ, tôi chỉ đùa thôi. Trước khi c.h.ế.t cô ta còn chúc phúc cho tôi và cô nữa mà. Cô ta thật sự cho rằng tôi rời xa cô ta thì không thể sống nổi ư?"