Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe hắn nói là không tranh giành nhà với họ, rõ ràng là cậu mợ tôi trở nên thân thiết hơn với hắn nhiều, mở lời hỏi chuyện Chu Vĩ khởi nghiệp. Khi họ nghe hắn nói rằng địa chỉ của công ty ở trung tâm thành phố thì liên tục trầm trồ.
"Cái Địch ghê thật đấy! Trong nhà sắp có sinh viên đại học đầu tiên rồi, đến lúc đó, có thể đòi tiền sính lễ nhiều hơn các cô gái bình thường mấy chục nghìn tệ đấy." Mợ tôi nhìn tôi mà nói trong tiếc nuối: "Thật đáng tiếc, ngày xưa Diệu Tổ chỉ thiếu mấy điểm. Bình thường, khi thi thử thì thằng bé luôn nằm trong tốp đầu, đến khi thi đại học lại chỉ được hơn bốn trăm điểm, còn nhất quyết không chịu học lại. Mà nói đến khả năng học hành của Chiêu Địch nhà mình thì vẫn là theo gen nhà họ Triệu chúng ta. Hồi đó, năm nào chị cả cũng đứng nhất lớp, lúc tôi đi học, các thầy cô còn hay nhắc đến chị đấy."
Nghe đến đây, gương mặt của mẹ tôi tỏ ra có chút thất vọng, lông mày rũ xuống.
"Con gái học giỏi đến mấy thì có ích gì, chẳng phải người làm nên chuyện vẫn là đàn ông sao." Cuối cùng thì ông ngoại - người đã đến đây cả nửa ngày - cũng mở miệng nói: "Cũng chính vì hồi đó nó học giỏi quá nên mới cướp hết vận may đường học hành của thằng Út nhà mình. Tôi thấy Chiêu Địch cũng cướp hết vận may đường học hành của Diệu Tổ rồi."
"Chuyện đúng là như vậy. Hồi Chiêu Địch chưa đi học, Diệu Tổ là số một của lớp, các thầy cô đều tranh nhau lau đít, xi tiểu cho nó, mong được ké chút vía của thủ khoa." Bà ngoại cũng phụ họa theo.
Nói đến đây, ngay cả ánh mắt mợ nhìn tôi cũng biến thành ánh mắt nhìn kẻ trộm đánh cắp vận may của người khác.
"Phán Đệ à, mày mắc nợ em trai mày cả đời này đấy biết không? Đừng nói là một căn nhà, cho dù là bảo mày cắt thận bán m.á.u thì mày cũng không trả hết ơn nghĩa của em trai mày đâu. Ngày trước, nếu không phải có em trai mày thì không biết bây giờ mày đang ở xó xỉnh nào đâu."
Mẹ tôi nghe người ta nói thì cũng không phản bác, chỉ vâng vâng dạ dạ mà gật đầu, vẻ mặt cảm kích muốn rơi nước mắt. Đặc biệt, khi nghe đến "xó xỉnh", bà ta càng xúc động đến mức muốn quỳ xuống, kéo tôi lại và bày tỏ: "Em trai, em dâu yên tâm, dù Chiêu Địch có bay cao bay xa đến mấy cũng là cho Diệu Tổ, Diệu Tổ mới là cái gốc của nhà mình."
Tôi ngồi bên cạnh, tự ăn cơm, không cẩn thận bị em họ làm rơi đũa. Khi cúi xuống nhìn, vừa lúc tôi lại thấy anh họ cọ chân với đùi của Chu Vĩ, còn tay của Chu Vĩ thì đang vuốt ve đùi em họ.
Tôi không thể tin nổi mà chớp mắt mấy cái. Phải nói là, Chu Vĩ thực sự có sức hấp dẫn khó tin đối với những người bên phía mẹ tôi.
Trên bàn, mẹ vừa nói vừa đưa tay véo thịt ở eo tôi, ép tôi phải bày tỏ thái độ. Tôi đau đến mức nhe răng nhưng vẫn nói: "Anh Chu Vĩ, tại sao anh lại đặt tay lên đùi em họ? Anh họ, chân anh ngứa lắm sao? Sao lại cọ đùi giữa hai chân của anh Chu Vĩ vậy?"
Bàn ăn lập tức chìm vào im lặng. Mẹ tôi phản ứng nhanh nhất, tát một cái vào mặt tôi: "Nói linh tinh cái gì đó, nhìn không rõ thì móc mắt ra đi. Nếu nói linh tinh mà để người ngoài biết được thì anh trai và em gái của mày phải làm người thế đây?"
Thì ra bà cũng biết danh tiếng quan trọng đấy tôi? Tôi thầm lạnh lùng “hừ” trong lòng, nhưng ngoài mặt, tôi lại tủi thân nói: "Mẹ, con sai rồi! Con chỉ sợ anh con học cậu mà hôn môi đàn ông khác thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Vương Lượng! Không phải anh đã đoạn tuyệt với đàn ông bên ngoài rồi sao?" Mợ tôi bùng nổ, thẳng thừng xông lên đánh cậu tôi.
Bữa cơm kết thúc bằng việc ai nấy đều bị thương tích.
Không thể động đến căn nhà, mẹ tôi đành phải bán ba món vàng cưới mà bố tôi mua cho bà khi kết hôn và những món nội thất cũ trong nhà. Tôi cũng nhân cơ hội đó mà trở lại trường.
Một tuần trước kỳ thi đại học, tôi về nhà một chuyến. Trước đó, tôi đã nhờ cô Lục tìm giúp một công ty môi giới, và họ đã tìm được một người mua thích hợp – một gia đình có bốn đứa con trai, tổng cộng là năm người đàn ông khỏe mạnh.
Đối với người khác thì có lẽ không sao, nhưng đối với mẹ tôi, sức uy h.i.ế.p của gia đình này không thua kém một đội quân. Bây giờ, bốn người con trai nhà họ sắp kết hôn cả, chỉ cần căn nhà không có vấn đề gì và đương nhiên giá cả hợp lý thì họ có thể khiến cho “căn nhà không có vấn đề gì”.
May mắn là tôi vừa kịp tiễn những người đến xem nhà đi trước khi mẹ tôi về, không may là tôi bị bắt quả tang.
"Mẹ, dạo này anh Chu Vĩ không đến sao?" Thấy kệ giày bị xáo trộn, tôi vội vàng chuyển chủ đề.
Nghe vậy, mẹ tôi cũng không còn sức để quan sát nữa, nói: "Anh trai con đang bận mở công ty để làm ông chủ lớn mà! Con về đúng lúc đó, mẹ mua gà ác tươi về hầm canh cho anh con, con làm giúp mẹ đi. Tuyệt đối không được uống trộm, mở công ty là chuyện lớn, nhỡ đâu dính phải vận xui của phụ nữ thì lại gặp xui xẻo."
Tôi thầm bĩu môi. Nếu phụ nữ có vận xui thì đàn ông được sinh ra từ cơ thể họ họ càng nên bị xui xẻo chồng chất, đáng lẽ còn không nên được sinh ra trên đời mới đúng.
"Sau khi kỳ thi đại học của con kết thúc thì trường sẽ phát học bổng thật đấy ạ." Tôi vội vàng gật đầu, cam đoan với bà: "Vừa có kết quả thi là phát ngay ạ."
Thấy bà ta hài lòng, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Ngày trước, sau khi bố mất, bà vốn không muốn tôi tiếp tục đi học, nhưng vì tổ dân phố đến kiểm tra nên mới miễn cưỡng để tôi học hết chín năm giáo dục bắt buộc. Sau này, tôi học giỏi nên có học bổng, bà ta mới miễn cưỡng cho tôi đi học cấp ba.
"Về trường thì nhớ quảng cáo đệm ngọc mà công ty anh con nghiên cứu cho các bạn học của con nhé, tốt cho não của tụi con lắm đấy."