Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi không phản bác rằng đó chỉ là một tấm đệm điện rẻ tiền bình thường, mà tỏ ra hâm mộ: "Anh ấy thật sự quá giỏi giang."

 

"Mẹ nói đúng chứ? Vẫn phải là có con trai thì mới có ích.” Nói đến đây, mẹ lại nhắc đến đứa em trai chưa sinh của tôi một lần nữa: "Nếu không phải vì mày thì em trai mày cũng sẽ không chết. Cái đồ hèn nhát như bố mày, cả đời này chỉ mạnh miệng được một lần mà lại còn là vì cái đứa ranh con như mày. Ngày trước, nếu ông ấy nghe lời tao mà vứt mày đi thì làm sao mà không giữ được em trai mày chứ? Ông ngoại mày đã xem bói cho mẹ rồi, mệnh mẹ chỉ có một đứa con mà mày chiếm mất phần rồi thì làm sao mà em trai mày ra đời được."

 

Nhưng rõ ràng là do chính bà tự uống thuốc sinh con trai đến mức đứa em trai hay em gái chưa sinh của tôi bị dị dạng, lại không thể bỏ thai được, cuối cùng là phải cắt bỏ tử cung.

 

Nhưng tôi không nói những lời đó ra ngoài miệng, mà lấy tờ thông tin về khoản vay hỗ trợ học tập đã chuẩn bị sẵn ra, nói: "Đợi con thi đại học xong và nộp nguyện vọng thì con có thể xin vay hỗ trợ học tập rồi, một năm có thể xin được kha khá tiền đấy ạ. Đến lúc đó, vừa hay có thể dùng nó để giúp anh trai tăng doanh số." Nói đến đây, tôi thở dài, nói: "Chỉ là không biết anh con có đợi được không. Dù sao vừa nhìn người đàn ông như anh ấy là biết tương lai anh sẽ bay cao bay xa, bây giờ lại còn là Tổng giám đốc, chắc chắn sẽ không thiếu những gia đình không có con trai muốn nhận anh ấy làm con nuôi."

 

Nói đến đây, vẻ mặt mẹ tôi căng thẳng hơn nhiều: "Giá như mẹ có việc làm thì tốt rồi. Có giấy tờ chứng minh thu nhập thì có thể đi vay tiền, đợi một tháng sau lại lấy tiền vay hỗ trợ học tập trả lại, cũng không cần trơ mắt nhìn đứa con trai đã đến tay lại trở thành của người khác."

 

"Trong nhà không có đàn ông thì còn ra cái nhà gì nữa." Mẹ tôi chìm vào suy tư: "Giá mà có thể như bố mày ngày xưa, tìm được cơ hội phát tài để kiếm thêm một khoản nữa thì tốt biết mấy."

 

Bố tôi? Bố tôi không phải là tài xế lái xe tải lớn bị hỏng phanh nên c.h.ế.t trong tai nạn sao? Lúc đó mẹ cũng ở bên cạnh, là bố đã cố gắng điên cuồng đánh lái mới cứu được mẹ.

 

Trong một tuần sau đó, tôi tắt điện thoại, chuyên tâm ôn luyện cho kỳ thi đại học.

 

Với thành tích của tôi thì tôi luôn là đối tượng trọng điểm của trường trong việc giành danh hiệu thủ khoa Thành phố. Nếu không thì kiếp trước khi tin đồn về ảnh khỏa thân tràn lan, họ cũng sẽ không kiên quyết giữ tôi ở lại trường.

 

Chỉ là trước đây, tôi luôn cảm thấy việc kể lể tình cảnh của mình là đang giả vờ đáng thương. Do đó, trong mắt cả thầy cô lẫn bạn bè thì tôi chỉ là một đứa trẻ bình thường lớn lên trong một gia đình đơn thân. Kiếp này, tôi đã sớm nói cho giáo viên chủ nhiệm và hiệu trưởng biết tình hình đặc biệt của gia đình để họ cho phép tôi ở lại trường. Thậm chí, khi đến điểm thi thì cũng do hiệu trưởng đưa đón tôi.

 

Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, tôi chào tạm biệt các thầy cô rồi đi tìm một công việc làm thêm trong mùa hè.

 

Khi nhận được tin nhắn từ mẹ tôi, tôi đang nhàn nhã nằm trên giường trong phòng mình. 

 

“Chu Chiêu Địch, bên cho vay tìm đến rồi, con mau nghĩ cách đi.”

 

“Chu Chiêu Địch, mày c.h.ế.t chắc rồi.” 

 

Hầu hết những tin nhắn được gửi đến sau đó đều bị dấu sao che phủ, tôi dứt khoát chơi kiểu mắt không thấy thì tâm không phiền, thẳng tay chặn số và vứt điện thoại sang một bên.

 

Nửa tháng sau, khi tôi mở lại hộp thoại giữa mẹ và mình thì thấy bên trong đã có 99+ tin được gửi với giọng điệu uyển chuyển, hoàn toàn không giống bà ta.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Chiêu Địch, con một mình ở ngoài thì mẹ không yên tâm, mau về nhà đi con.”

 

“Đừng giận mẹ nữa. Con về nhà đi, được không? Mẹ biết lỗi rồi.”

 

Tôi nhíu mày. Trong lúc nhất thời, tôi không hiểu bà ta đang lên cơn điên gì. Đúng lúc này, cô giáo Lục gọi điện thoại đến: “Bé Địch, mẹ con báo cảnh sát rồi.”

 

“Gì cơ?” Tôi kinh ngạc rồi nhanh chóng hiểu ra: sở dĩ xảy ra cớ sự như vậy là vì bà ta thiếu tiền nên muốn dùng tôi để đổi lấy tiền đây mà.

 

“Không chỉ vậy, mẹ con còn livestream, dẫn người đến trường mà khóc lóc.” Nói đến đây, cô giáo Lục có chút khó xử: “Ý của hiệu trưởng là muốn con ra mặt, cố gắng thuyết phục mẹ con rời đi, nếu không sẽ ảnh hưởng đến việc tuyển sinh.”

 

Tôi vội vàng đồng ý. Các thầy cô và hiệu trưởng đã giúp tôi rất nhiều rồi, bây giờ vì tôi mà họ phải mang gánh nặng, chắc chắn là tôi phải giải quyết chuyện này.

 

Tôi nhìn giờ, thấy sắp đến ngày có kết quả của kỳ thi đại học thì đặt vé xe về trong ngày.

 

Hôm đó, tôi cố tình mặc đồ rách nát, người dính đầy tro và bùn đất. Khi tôi đến nơi, mẹ tôi đã đứng đợi ở nhà ga cùng với thiết bị livestream của bà ta.

 

Thấy tôi như vậy thì mẹ dừng bước chân, nhưng tôi thì bắt đầu diễn. Vừa nhìn thấy mẹ, tôi đã lao đến ôm chặt lấy bà ta, nhắm thẳng vào camera điện thoại mà vừa khóc lóc vừa kể lể: “Mẹ, con biết mẹ yêu con mà, trước đây mẹ đuổi con đi chỉ vì sợ anh Hai giận thôi. Mẹ yên tâm, lần này con kiếm được nhiều tiền lắm, tất cả đều dùng để mua sản phẩm chăm sóc sức khỏe và đệm ngọc do anh hai bán, giúp anh ấy chạy doanh số.”

 

Nói rồi, tôi lôi ra một nắm tiền nhàu nát từ trong túi áo, nhét chúng vào tay bà ta: “Mẹ, sau này con sẽ kiếm tiền cho anh, dù không chung huyết thống nhưng anh ấy cũng là anh ruột của con. Con cũng cho anh ấy căn nhà bố để lại cho con luôn. Mẹ đừng giận con, đừng bỏ rơi con! Con cũng sẽ kiếm gấp đôi số tiền sính lễ rồi đưa hết cho mẹ, mẹ đừng bắt con lấy chồng!”

 

Cảnh tượng tại hiện trường hoàn toàn khác với dự đoán của mẹ tôi, bà ta chỉ có thể ấp úng giải thích: “Không phải như vậy, là nó tự bỏ nhà đi.”

 

Nhưng cư dân mạng không còn tin bà ta nữa.

 

“Đồ ngốc! Cứ tưởng là thật lòng tìm con gái, hóa ra là đuổi con bé đi rồi mượn danh nghĩa tìm con gái để kiếm tiền sính lễ cho con trai.”

 

“Trả tiền đây! Nghĩ đến số quà mà mình đã tặng cho loại người này là tôi thấy ghê tởm.”

 

“Thật đấy! Trước còn tưởng cái ông bán sản phẩm chăm sóc sức khỏe kia là người tốt, hóa ra là loại anh trai chuyên hút máu.”

 

Mẹ tôi lo lắng nhìn bình luận, thấy mọi người ở khu vực bình luận sắp đào ra địa chỉ nhà thì vội vàng tắt livestream.